Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2021

Cái lợi của việc " Quá Ngu "

Hồi lớp 1 tui sém đúp... Đây là nỗi nhục tui không bao giờ dám nhắc đến cho đến khi tui làm cái nghề mà hồi bé tui ghét nhất và tui thề sẽ không bao giờ trở thành - 1 giáo viên và cũng là gv môn tui ghét nhất : Âm Nhạc :) Cái hồi lớp 1 tui học bán trú nên ĐƯỢC HỌC ĐÀN, đối với 1 đứa con ham chơi thì đây không phải là một ân huệ, mà là cực hình, đặc biệt là với cái tên của mình và thời điểm mà nguyên cái XHVN chạy theo cái danh để làm cái đích, ai cũng muốn mình đẹp nhất thiên hạ nên dĩ nhiên cái tên " Kiều " xui thấu địa cầu vì toàn bị nhắm lôi đầu lên trả bài... Tôi còn nhớ và cay cái bài đó ( ghét cả tên mình ) đến khi nhận ra thích Piano luôn, hậu quả của việc không kiểm soát được sự thù hận =))) Đó là cái bài " Đàn đơn nhé, bé chơi đàn, đồ đồ rê rê mí mí mí ". Chương trình học ở lớp đã không hiểu rồi thì đàn chắc chắn càng không =)), nhưng đời luôn là những chuỗi ngày xui xẻo, hôm đó tui bị đọc tên lên trả bài, tức cái lại ngồi cạnh bên con nhóc siêng học đàn nh...

Sai vài lần rồi thôi...

Những năm tháng còn đi học mình không bao giờ ngờ được cái thằng hỏi bài mình môn Tiếng Anh thì lại có chị ruột là cô giáo dạy ielts thứ thiệt... thằng quỉ trời đánh. Bỗng nhiên mình nhớ tới những năm còn ngồi ở những trung tâm Tiếng Anh, hì hục làm bài mà chẳng hiểu, rồi mình quyết định nghỉ hết và tự học, nhờ bạn viết bài essay mẫu rồi học theo, mà cái đứa chỉ bài lại là dân Piano. Bao năm mải mê cuốn vào âm nhạc, tình cảm, công việc và lũ trẻ con... bao nhiêu năm bỏ bê Tiếng Anh và chỉ còn đọc về âm nhạc khiến mình quên đi mục đích của bản thân... Và giờ lại quay lại ngã 3 đường, nhưng lần này mình biết đường mình đi... Khi mình còn hì hục làm bài tập trong tiếng Cello thì bỗng... Oblivion ... mọi cảm xúc mình như dừng lại, mình cũng không thể viết thêm chữ nào trong bài tập nữa, nhìn lại cũng gần 11h, tới giờ nghỉ rồi... Phải mà có sai lầm ngày đó, mình mới có cái cảm nhận âm nhạc tốt như hiện giờ... Với mình thôi, ít nhất mình có thể biết bản nào đáng nghe, bản nào có chiều sâu, b...

Dancing Scene, Classical Music and Jazz

  Thứ mê hoặc mình nhất từ những bộ phim phương Tây, có lẽ là những cảnh dance... Những năm đầu trở lại SG sau một thời gian dài bị giam cầm tư tưởng và cả đôi chân như một sợi dây thun kéo ngược khiến mình trở nên bất kham trong việc thu nhận những luồng tư tưởng mới.  Cảm giác sướng nhất lúc đó mình biết đó là được ôm chiếc Tivi, một mình mình cầm cái remote và bấm theo ý mình thật kỳ diệu vì cuộc sống tập thể mình phải coi theo ý số đông và bắt buộc bản thân phải theo số đông, có hôm bị bắt coi những bộ phim hành động chém giết, đô vật của Mỹ hò reo cùng với đám nhỏ mà thực ra... chẳng thích, hiếm lắm mới có 1 chương trình hoặc phim mình thích, hoặc mình cố để thích...  Nhà mình còn có truyền hình cáp nữa, mình sung sướng tới độ muốn coi tất cả các kênh cùng 1 lúc, mình khổ sở vì có 2 chương trình mình thích cùng 1 lúc và không biết phải lựa chọn chương trình nào =))). Thời điểm đó mình còn ngờ nghệch ko biết sử dụng máy tính, chuyện ngu ngốc này kể sau đi =)) Mình ôm ...

Call me by your...

 Cũng lâu lắm rồi mình mới có cảm giác chơi vơi như vậy sau khi xem một bộ phim và có lẽ bộ phim sẽ hành hạ tâm trí và trái tim mình mãi mãi về sau... Trước đó hiểu được phim Your Name sau bao nhiêu năm ngẫm nghĩ về những gì được lồng vào thật khó hiểu cho tình yêu, sao mà phức tạp quá và điều đó vẫn chưa thể chạm đến trái tim mình. Đã thế mình còn dõng dạc tuyên bố " lớn rồi chẳng rảnh cuốn vào ba cái phim xàm xí yêu đương tuổi mới lớn thế này " nhưng cuối cùng mình nhận ra mình đã sai, khi làn giai điệu mang cái chất rất Bach hiện ra ở đầu phim Call Me By Your Name, khi 2 nhân vật còn chưa kịp cuốn mình đi bởi tình tiết phim, thì âm nhạc đã đẩy mình đi xa hơn những tưởng tượng, vấn đề là từ đó đến giờ mình ghét phải học và nghe nhạc Bach nhất. Đó là lần đầu tiên, trái tim mình bừng sáng khi nghe nhạc Bach, mình lục tung những bài Invention từng đánh, ngày hôm sau mình vội vàng gọi ký ức comeBack, mình cố gắng hồi tưởng lần đầu tiên chúng mình từng gặp nhau ở đâu, suốt một n...

Ứng Tấu Sớm và những Tác Hại !

  Chào mọi người ! Đến hẹn lại lên. Như mình từng hứa sẽ có một bài viết về cách mình cảm âm mà không cần dùng Sheet nhạc. Mình đã rất phân vân có nên hay không vì mình sợ hậu quả sau khi có người thực hành được sẽ không nhìn sheet mà tập đàn nữa nên khuyến cáo trước, cho dù bạn có cảm âm được, vẫn nên tập đọc sheet nhạc vì đó là con đường để bạn có thể tự mày mò cấu trúc một bài hát và bổ sung cho kiến thức và lợi ích lâu dài trong việc hòa tấu cùng nhạc cụ khác, giờ thì ta bắt đầu nhé ! Từ những ngày đầu học đàn, mình cũng như bao bạn khác, đi tìm đến những lớp nhạc tập thể, thầy giáo sau khi múa may 1 lượt xong bảo mình vô ghế ngồi suốt 1 tiếng rưỡi đồng hồ chỉ có đánh đúng 5 ngón Đô Rê Mi Fa Sol với cuốn sách nhàm chán methode Rose, nhìn sang mấy đứa bé bên cạnh tụi nó học lâu rồi, còn mình lúc đó đã gần 19t lớn hơn rất nhiều mà thời điểm đó mọi ng định kiến với việc học đàn khi lớn lắm, nào là cứng ngón này nọ ( mình từng bị và sẽ có 1 bài viết khác để kể về cách mình chữa cứn...

Vết máu trên cây đàn...

 Khoảng thời gian mình rơi vào bế tắc vì không thể qua nổi với Piano, mình nhảy qua học Violin, này là đáng chửi vì chưa xong 1 thứ  mà còn thích đèo bòng, nhưng mình đã bị chửi quá nhiều khi bắt đầu với Piano rồi =)) Thấy thứ đó hay hay, nghe mọi người bảo khó nhưng mình thích thì nhích thôi, sau tháng đầu học tiếng kéo khá gớm cũng bắt đầu đỡ đỡ, mình siêng tập hẳn so với Piano, mỗi lần tập gần như chẳng biết gì đến khi mở mắt ra thì cũng hơn cả tiếng rưỡi ( hồi đó trâu ghê, giờ chắc cũng chỉ tập trung tầm 45p ). Cũng vì tập trung cao độ như vậy mà tay mình cũng đã chai dần, lúc đó khoảng 2 tháng học rồi mình không biết cái dây La hôm đó bị tróc, 1 mảnh quấn lồi lên phía trên, nhìn không biết, mình cứ tập đến khi thấy có gì đó ướt ướt... tưởng là mồ hôi tay ra, nên lấy ra lau thì mới biết tay dính máu =))), ghê hơn là sau đó mình băng lại tập tiếp, hôm sau thầy ( cũng là bạn mình ) vẫn đến trả bài bình thường, thầy giáo nhìn tay mình hoảng luôn, nhưng mình chẳng thấy đau lắm...

Âm nhạc có thể sexy đến mức nào ?

Nếu chỉ luyện tai bằng việc nghe Piano suốt thì thật khó nếu như bạn không thể hiểu hết được những dụng ý mà tác phẩm truyền tải đúng không ?, điều này vốn cần 1 thời gian tiếp xúc lâu đến thấm nhuần mới có thể hiểu được. Thế nên cô giáo dạy mình cách đây 4 năm đã chọn đi đường vòng, tức là cho mình mê âm nhạc trước rồi dần dần thích Piano sau, đây là một trong những bộ phim mà cô đã cho mình coi. Bộ phim nói về một vị đạo diễn lẫn lộn giữa công việc và đời thực, với niềm đam mê đặc biệt lớn với tất cả phụ nữ khiến ông thoải mái ngoại tình và nói dối vợ. Phim là 1 lời thú tội của ông để xin lỗi vợ mình, phim này có từ 2009 nhưng lối làm phim của vị đạo diễn tài năng này sẽ khiến bạn phải coi lại ít nhất 2 lần để tự mình lồng ghép các cảnh sao cho hợp lí nhé, vì các tính tiết đan xen giữa hiện tại và quá khứ rất nhiều, tức là bạn thành đạo diễn khi xem phim luôn đó. Điều tuyệt vời ở đây là phần nhạc, cách phối thì ôi thôi, tê tái luôn. : Overture Delle Done Overture đã mở ra gợi ý cho t...

Vấn Đề Của Chương Trình Học Quốc Tế !

  Miệng tui khen ABRSM và các chứng chỉ quốc tế vì nó phù hợp với số đông về mặt học thuật, nhưng để số đông được tiếp cận nó quả thực rất khó về mặt tài chính. Các chứng chỉ quốc tế nói chung, bởi vì họ quá nhân từ đến mức tui từng chứng kiến 1 bé đậu được grade 4 mà đánh bài sai lên sai xuống ( tất nhiên là ko bài nào bật ra 1 xíu kỹ thuật ra hồn ), và thậm chí đánh không nổi gamme La Thứ hoà âm 2 tay, ko dám hỏi Sight-reading luôn ( Ko hiểu nổi sao đậu được ) Tất nhiên tui không dám nhận bé ấy vì tui sẽ bắt nó học lại Grade 2-3, mà với cái tư tưởng học không chắc vẫn lết đi thi và vẫn đậu thì… Haizz, nói thật là chỉ có chương trình truyền thống mới thực sự là đi sâu vào các tác phẩm, nhưng số chịu được chắc đếm trên đầu ngón tay… Tuy vậy, để đạt điểm cao các chứng chỉ quốc tế không hề dễ ( dù đậu thì dễ đó ). Cả abrsm hay chương trình truyền thống, lực lượng gv cân nổi, đếm trên đầu ngón tay luôn… Thêm yếu tố văn hoá Vn: VN đang trong tg chuyển giao văn hoá rất mạnh mẽ, từ nền ...

Ý tưởng dạy học từ chiếc kịch bản phim.

Cũng không rõ là bao nhiêu năm mình đau đầu vì vài đứa nhóc “ Tại sao cô cứ bắt con phải đàn lại đoạn này hoài vậy”, mình cố gắng giải thích “ Đánh nhiều thì âm nhạc mới hoàn thiện “, mà với cái tư duy của bọn nhóc thì một phần 3 của mình đã là hài lòng của bọn này rồi, khuyên mãi chẳng được… Và 1 ngày nọ trong khi đang đọc lướt đống sách bạn mình gửi, tự dưng có cuốn nhạc lý, mình bật cười nghĩ “ thằng quỉ này không hỏi mình mà tự đi mua cái cuốn kiến thức google này, mà không lẽ nó vừa đọc kịch bản phim vừa đọc nhạc lý ? “ ( bạn học ngành đạo diễn ). Mình dở đến quá nửa thì có xấp giấy kẹp bên trong, đọc thấy cũng thú vị, ngôn từ hơi cục mịnh nhưng dễ hiểu, bỗng 1 ý tưởng chợt loé trong đầu “ Ok, Trời giúp mình vậy !” Sau hôm đó mình mang cái xấp kịch bản kia cho lũ tiểu quỉ, với chút kiến thức phim ít ỏi mình giảng cho tụi nó nghe làm sao để có được một bộ phim hay, các diễn viên phải diễn đi diễn lại 1 cảnh để làm sao người xem cảm giác được nó là “ Thật Nhất “ , lũ tiểu quỷ y nhau...

Dạy trẻ con theo tính cách !

Trong cuộc đời đi dạy + kinh nghiệm ở chung với trẻ con hồi ở nhà Sơ, những đứa trẻ không ai thuần hoá được luôn để lại cho mình một ấn tượng lớn, cũng không rõ là vì sao mình lại cứ đau đáu nghĩ về mấy nhóc này để rồi đêm qua giật mình nửa đêm rằng… tụi nhỏ này có cùng một tướng mặt… Mình chia trẻ con ra làm 3 dạng : Dạng 1 là bướng trước mặt mình nhưng sau lại nghe lời, dạng này thường bị người lớn phán xét nhất ( hư đốn, hỗn láo) nhưng với mình thì dễ dạy nhất vì có thể đoán được những đứa trẻ này sẽ làm gì, chỉ cần xây dựng niềm tin giao việc cho tụi nó là xong, hơi mệt là phải thích ứng dần dần với việc tụi nó làm sai phải sửa lại cho đến khi quen dần. Dạng 2 là bướng không thể nói nổi nhưng tụi này có lý lẽ riêng và lí do riêng để hành động như thế ( kể cả khi đánh bạn ) . Dạng này là phải ngồi tỉ tê tâm sự loài chim biển thì tụi nó mới nói ra lí do ( đánh bạn là để bảo vệ 1 bạn khác chẳng hạn ), nghe lí do rồi thì ôm tụi nó vào và giải thích là xong, không phạt không mắng thì sa...

Âm Nhạc Có Liên Quan Đến Ngôn Ngữ Không ?

Đi dạy ngày nào cũng lặp lại 1 việc nên lắm lúc mình phải kiếm những việc ngoài lề ví dụ như chuyện test tai bọn nhóc, vì khả năng nghe được âm sắc nốt nhạc còn nhiều hạn chế, thế nên test cái khả năng nghe và phát âm ngoại ngữ là dễ biết nhất, với tiện thể xem khả năng học bằng tiếng Anh thế nào vì phải học lý thuyết âm nhạc bằng tiếng Anh ( để sau này có dừng học mình tụi nhỏ vẫn mò mẫm tự học trên mạng được vì ng nước ngoài họ dạy rất hay ) và tui sẽ hơi buồn nếu bọn nhỏ đi thi mà phải cầm theo bản dịch kế bên. Kết quả sau 2 năm miệt mài cũng đáng kể, phát hiện 3 trong số hơn 20 nhóc có phát âm ngoại ngữ tốt nhất và 2 trong số đó có thể nghe tiếng còi xe và biết là nốt gì ( perfect pitch ), sự khác biệt của 3 nhóc này với số còn lại kia là dòng nhạc tụi nó nghe, có 2 bạn là ko hề nghe nhạc mà chỉ nghe nhiều nhất là tiếng đàn của người thân trong gia đình tập, bạn còn lại anh chị trong nhà có nghe nhạc Pop nhưng không hề hứng thú nghe nhạc, cái dạng này hơi lạ vì con bé này nghe âm s...

Làm sao vượt qua nỗi sợ thăng giáng ?

Mình từng nhìn 2 thăng với cái đầu choáng váng và quánh lộn suốt với 1 giáng mà bây giờ bất chấp thăng giáng mình chơi tuốt ka ka... Bài viết trước Làm Sao Để Đoán Nhanh Các Hợp Âm mình có nói dễ nhất là đưa về giọng Đô Trưởng, nhưng hậu quả sau khi mình đánh giọng đô trưởng riết, là mình sợ thăng giáng thiệt sự, và khá khổ sở vì bấm lộn quài nốt trắng, mình có dịp gặp bạn mình học sáng tác, bạn nói với mình " Mỗi bài hát đều để ở 1 giọng chủ mà đó cũng là ý đồ của tác giả, thế vẫn là nên đánh đúng tone mới thể hiện được hết ý đồ của nhạc sĩ sáng tác bài hát đó " Từ đó thì mình cố gắng tìm đúng tone bài để đánh, nhưng nó đâu có dễ đâu vì nhiều bài ở Rê giáng trưởng ( 5 b ), hay Fa thăng trưởng ( 6 # ) . May là có thời gian mình thi ABRSM ( dạng chứng chỉ như Ielts nhưng dành cho nhạc cụ ) . Mình phải nuốt hết cuốn Gamme đủ 12 cái trưởng thứ + đảo trái tay + Chromatic, mình nhớ mang máng mỗi lần tập xong đống gamme không dưới nửa tiếng mà phải chia ngày ra tập nữa. Nói thật ...

Nhạc cho IT-er

Không biết trong Page có ai là Lập Trình Viên ( It-er ) không ? đây là món quà đặc biệt dành cho các bạn. Ngay cái tiêu đề là các anh em đã có thể nhớ ra ngày đầu tiên cũng ta vào nhập môn Cơ Sở Lập Trình rồi phải không ? Ui tôi còn nhớ cảm giác nín thở chờ chữ " Hello " được xuất ra bởi cái Soft nào tui quên mất tên rồi . Chữ World ở đây có lẽ Tác giả còn nói về chữ Word ( đồng âm ) . Phần là nói về sự khác biệt giữa suy nghĩ của IT-er và... mọi người (học It là 1 chặng đường đến 1 vùng đất mới và dùng ngôn ngữ mới ). Anh em nào đang ế thì hãy vui mừng vì các anh vẫn không hết ế nhưng có bài hát này thấu hiểu nỗi lòng của các bạn. Các bạn dùng ngôn ngữ lập trình riết quên tiếng mẹ đẻ và cứ im lặng thế thì con gái chúng tôi dễ suy diễn linh tinh lắm nhé ! Với bài hát này thì các bạn sẽ được giải oan với quan niệm " Dân Lập Trình khô khan lắm " Mình chọn IT phần vì hồi lớp 9 đã thích vọc hệ điều hành Symbian ( Nokia lúc đó đang ở đỉnh cao ). Vọc từ đổi ngày để cài ...