Thứ mê hoặc mình nhất từ những bộ phim phương Tây, có lẽ là những cảnh dance...Những năm đầu trở lại SG sau một thời gian dài bị giam cầm tư tưởng và cả đôi chân như một sợi dây thun kéo ngược khiến mình trở nên bất kham trong việc thu nhận những luồng tư tưởng mới.
Cảm giác sướng nhất lúc đó mình biết đó là được ôm chiếc Tivi, một mình mình cầm cái remote và bấm theo ý mình thật kỳ diệu vì cuộc sống tập thể mình phải coi theo ý số đông và bắt buộc bản thân phải theo số đông, có hôm bị bắt coi những bộ phim hành động chém giết, đô vật của Mỹ hò reo cùng với đám nhỏ mà thực ra... chẳng thích, hiếm lắm mới có 1 chương trình hoặc phim mình thích, hoặc mình cố để thích...
Nhà mình còn có truyền hình cáp nữa, mình sung sướng tới độ muốn coi tất cả các kênh cùng 1 lúc, mình khổ sở vì có 2 chương trình mình thích cùng 1 lúc và không biết phải lựa chọn chương trình nào =))). Thời điểm đó mình còn ngờ nghệch ko biết sử dụng máy tính, chuyện ngu ngốc này kể sau đi =))
Mình ôm cái TV cả ngày, năm đó là 2009, bộ phim đầu tiên đánh động trái tim mình đó là Enchanted, từ những giai điệu đầu tiên của bài True Love's Kiss khiến mình mơ mộng theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn từ đó ( dẫn đến chuyện không có nổi 1 tình yêu ra hồn =)), nhưng nhờ vậy mà có thể đánh Piano bài đó ra hồn ), mình choáng ngợp việc tất cả mọi người cùng nhảy trong bài That's How You Know, mãi đến tận sau này mới biết dòng phim này gọi là phim Nhạc Kịch, hồi đó VN cũng có làm một phim tên là Những Nụ Hôn Rực Rỡ khá ấn tượng ( mặc dù tiêu chuẩn nghệ thuật với kỹ năng nhảy của các DV còn khá thấp ).
Disney có cái hay là rất giỏi gieo tư tưởng nghệ thuật cổ điển thông qua những bộ phim Công Chúa, Hoàng Tử cái dễ thấy nhất đó là âm nhạc từ phần giai điệu, bè phối cho bài hát đến lối hát của Vocal nhưng điều này vẫn chỉ làm mình lâng lâng giây phút còn phim, hết phim là mình về thực tại liền, không có nhớ nhung gì cho cam, nhưng những điều trên được thay đổi 1 loạt khi Elsa xuất hiện, việc phân tích này mình sẽ giải thích ở bài viết khác.
Mình thực sự phát rồ khi xem cảnh Gene Kelly nhảy múa dưới làn nước mưa với dáng vẻ vô tư, trái với mình, cơn mưa là lúc mình gào thật to khóc trong bất lực...một hình ảnh kèm mong ước quá sức đối lập, mình cũng thích nhạc Jazz từ đây, chính xác là âm nhạc thế kỷ 20... Một chút cổ điển còn vương ít và một câu chuyện kể qua những làn giai điệu rất khác với chất Classic mình nghe từ Disney trước đó và nó lôi cuốn 1 cách kỳ lạ.
Đắm chìm trong cảnh khiêu vũ đậm chất Classic của 2 nhân vật trong Anna Karenina, ôi mình mê cái tiếng đàn tròn trịa quá sức của Classic, đây cũng là bộ phim mà mình không muốn đọc sách để xem lại... Phần vì kết thúc và vì bộ phim đã thể hiện quá nhiều những khía cạnh nội tâm nhân vật.
Có 1 nhân vật trong cảnh dance mình ko hề để ý khiến mình sau đó bao nhiêu năm bất ngờ đó là nàng Kitty đóng bởi một diễn viên rất khó đoán Alicia Vikander.
Một bộ phim gây tò mò và kết thúc đầy thất vọng nhưng cảnh dance thì đáng yêu xỉu trong âm thanh Jazzy đầy ngẫu hứng của cặp đôi trong 50 shades of Grey. Phim này xem xong mình muốn đọc sách hơn vì phim chưa thể hiện được hết những gì mình muốn hiểu. Cảnh dance kia có lẽ khen cho đạo diễn canh góc quay làm cảnh này hoàn thiện nhiều hơn chứ 2 dv thì đơ quá ! Dù vậy, với âm nhạc và đôi chân trần không giày nhảy nhót 1 cách bất qui tắc thì...
" There's No Nicer Witch Than You "
Một trong những cảnh mà có lẽ mình không bao giờ quên là cảnh Eleane nhảy cùng con gái Camille trong Indochine, trên ytb chỉ có đoạn 2 mẹ con nhảy ở bữa tiệc, nhưng cảnh đánh động mình đó là lúc 2 mẹ con ngẫu hứng trên gác khúc gần đầu phim cơ, tựa như sự hòa hợp một cách tự nhiên văn hóa Pháp đi vào dân tộc An Nam thời điểm đó, thế hệ ông bà mình thấy rõ nhất cái chất Pháp đấy ! phim quá hay, cảnh dance đó không có trên ytb mà muốn coi mình toàn phải bật full phim lên tua đoạn đó =))), Camille xinh quá, cái nét gì đó rất Việt Nam, hiền dịu thoáng qua với một nội tâm dữ dội gan góc bên trong nhưng đầy quí phái không hề lẫn với nét sắc sảo của con gái Trung Hoa, cũng không phải nét dân dã của con gái Thái Lan hay Cambodia.

Nhận xét
Đăng nhận xét