Chuyển đến nội dung chính

Dancing Scene, Classical Music and Jazz

 Thứ mê hoặc mình nhất từ những bộ phim phương Tây, có lẽ là những cảnh dance...Những năm đầu trở lại SG sau một thời gian dài bị giam cầm tư tưởng và cả đôi chân như một sợi dây thun kéo ngược khiến mình trở nên bất kham trong việc thu nhận những luồng tư tưởng mới. 

Cảm giác sướng nhất lúc đó mình biết đó là được ôm chiếc Tivi, một mình mình cầm cái remote và bấm theo ý mình thật kỳ diệu vì cuộc sống tập thể mình phải coi theo ý số đông và bắt buộc bản thân phải theo số đông, có hôm bị bắt coi những bộ phim hành động chém giết, đô vật của Mỹ hò reo cùng với đám nhỏ mà thực ra... chẳng thích, hiếm lắm mới có 1 chương trình hoặc phim mình thích, hoặc mình cố để thích... 

Nhà mình còn có truyền hình cáp nữa, mình sung sướng tới độ muốn coi tất cả các kênh cùng 1 lúc, mình khổ sở vì có 2 chương trình mình thích cùng 1 lúc và không biết phải lựa chọn chương trình nào =))). Thời điểm đó mình còn ngờ nghệch ko biết sử dụng máy tính, chuyện ngu ngốc này kể sau đi =))

Mình ôm cái TV cả ngày, năm đó là 2009, bộ phim đầu tiên đánh động trái tim mình đó là Enchanted, từ những giai điệu đầu tiên của bài True Love's Kiss khiến mình mơ mộng theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn từ đó ( dẫn đến chuyện không có nổi 1 tình yêu ra hồn =)), nhưng nhờ vậy mà có thể đánh Piano bài đó ra hồn ), mình choáng ngợp việc tất cả mọi người cùng nhảy trong bài That's How You Know, mãi đến tận sau này mới biết dòng phim này gọi là phim Nhạc Kịch, hồi đó VN cũng có làm một phim tên là Những Nụ Hôn Rực Rỡ khá ấn tượng ( mặc dù tiêu chuẩn nghệ thuật với kỹ năng nhảy của các DV còn khá thấp ). 

Disney có cái hay là rất giỏi gieo tư tưởng nghệ thuật cổ điển thông qua những bộ phim Công Chúa, Hoàng Tử cái dễ thấy nhất đó là âm nhạc từ phần giai điệu, bè phối cho bài hát đến lối hát của Vocal nhưng điều này vẫn chỉ làm mình lâng lâng giây phút còn phim, hết phim là mình về thực tại liền, không có nhớ nhung gì cho cam, nhưng những điều trên được thay đổi 1 loạt khi Elsa xuất hiện, việc phân tích này mình sẽ giải thích ở bài viết khác.

Mình thực sự phát rồ khi xem cảnh Gene Kelly nhảy múa dưới làn nước mưa với dáng vẻ vô tư, trái với mình, cơn mưa là lúc mình gào thật to khóc trong bất lực...một hình ảnh kèm mong ước quá sức đối lập, mình cũng thích nhạc Jazz từ đây, chính xác là âm nhạc thế kỷ 20... Một chút cổ điển còn vương ít và một câu chuyện kể qua những làn giai điệu rất khác với chất Classic mình nghe từ Disney trước đó và nó lôi cuốn 1 cách kỳ lạ.

                         Singing in the rain

Đắm chìm trong cảnh khiêu vũ đậm chất Classic của 2 nhân vật trong Anna Karenina, ôi mình mê cái tiếng đàn tròn trịa quá sức của Classic, đây cũng là bộ phim mà mình không muốn đọc sách để xem lại... Phần vì kết thúc và vì bộ phim đã thể hiện quá nhiều những khía cạnh nội tâm nhân vật.

Có 1 nhân vật trong cảnh dance mình ko hề để ý khiến mình sau đó bao nhiêu năm bất ngờ đó là nàng Kitty đóng bởi một diễn viên rất khó đoán Alicia Vikander.

                     Anna Karenina Dancing Scene

Một bộ phim gây tò mò và kết thúc đầy thất vọng nhưng cảnh dance thì đáng yêu  xỉu trong âm thanh Jazzy đầy ngẫu hứng của cặp đôi trong 50 shades of Grey. Phim này xem xong mình muốn đọc sách hơn vì phim chưa thể hiện được hết những gì mình muốn hiểu. Cảnh dance kia có lẽ khen cho đạo diễn canh góc quay làm cảnh này hoàn thiện nhiều hơn chứ 2 dv thì đơ quá ! Dù vậy, với âm nhạc và đôi chân trần không giày nhảy nhót 1 cách bất qui tắc thì...

               " There's No Nicer Witch Than You " 

Ngôi vị đáng yêu nhất chắc là dành cho Jo và Laurie trong Little Women, tuổi thơ trọn vẹn nhất là tìm được đứa bạn cùng mình làm khùng làm điên chứ còn gì nữa =)), tiếc là cuối phim Jo không cưới Laurie, mình thích cái kết trong sách hơn trên phim, Laurie là một cậu con trai như từ trong tranh bước ra, một cái chất đầy nghệ thuật góp phần làm mình điên đảo trong Call Me By Your Name.

Một trong những cảnh mà có lẽ mình không bao giờ quên là cảnh Eleane nhảy cùng con gái Camille trong Indochine, trên ytb chỉ có đoạn 2 mẹ con nhảy ở bữa tiệc, nhưng cảnh đánh động mình đó là lúc 2 mẹ con ngẫu hứng trên gác khúc gần đầu phim cơ, tựa như sự hòa hợp một cách tự nhiên văn hóa Pháp đi vào dân tộc An Nam thời điểm đó, thế hệ ông bà mình thấy rõ nhất cái chất Pháp đấy ! phim quá hay, cảnh dance đó không có trên ytb mà muốn coi mình toàn phải bật full phim lên tua đoạn đó =))), Camille xinh quá, cái nét gì đó rất Việt Nam, hiền dịu thoáng qua với một nội tâm dữ dội gan góc bên trong nhưng đầy quí phái không hề lẫn với nét sắc sảo của con gái Trung Hoa, cũng không phải nét dân dã của con gái Thái Lan hay Cambodia.


Phút thứ 32:31 của phim L'amant nữa, đoạn này ytb cũng không có mà muốn coi lại mình cũng phải tua, 2 đứa con gái đầy phóng khoáng dạy nhau từng bước 1-2-3-4 trên cái nền nhạc rất Pháp, nhảy qua nhảy lại từ phòng ra hành lang một cách rất hùng hồn đến buồn cười, Helene đẹp mê hồn dù mới 15t ánh mắt đầy vẻ vô tư, còn ở Nữ Chính có cái nét gì đó thuần Pháp nhưng lại có dáng vẻ nhỏ nhắn giống con gái An Nam..., trái với ánh mắt của cô bạn thân lại là vẻ U buồn loáng tháng... vâng, lại những đôi chân trần khiến mình xốn xang....

Ông Già Mù này đã khiến tui phải học Violin đó hi hi, câu nói huyền thoại " No Mistake in Tango " , tốn bao nhiêu năm chỉ để nhìn được cái duyên của con gái Phương Tây... Cũng đáng ! một cô gái chỉ thoáng qua 1 bộ phim mà khiến tui nhớ nhung hoài cái nét e thẹn và tiếc nuối khi nàng có người yêu rồi - tựa như tên phim =)), để chàng thư sinh trong phim kia ngẩn ngơ và bác già tiếc nuối mai mối hổng thành, nhưng cái nét nam tính ban sơ của cậu đó chắc chắn là bất diệt....

Tiếp theo là đoạn phim mình cứ tua lại hoài đó là lúc Luisa và Guido gặp nhau ở nhà hàng trong phim Nine và khiêu vũ trong tiếng nhạc " Tell me when will you be mine " , từng cái ôm, từng cái hôn nhẹ lên trán nó đều là sự tinh tế đến tuyệt đối và có lẽ là bản mẫu cho làng điện ảnh cả thế giới noi theo =)) nhưng đến cuối phim vẫn không biết là thật hay giả dối, sợ nhất vẫn là coi phim của Ý vì nó quá đẹp và quá mãn tai... Nhạc của phim này thì phải gọi là đỉnh cao .

Cảnh cuối cùng thì có lẽ là dành cho 2 diễn viên mà mình coi rất nhiều phim cả 2 đóng nhưng lại không hề để ý đến họ và có 1 người mình đã nhắc ở trên kia...
Bùm...The Man From Uncle, một cô nàng mang dáng vẻ cổ điển vốn khiêu vũ trên nền nhạc Classic đầy qui tắc và một ngày nổi loạn thì quả thật là một khoảnh khắc RẤT đáng nhớ, nàng nghịch ngợm đủ trò và còn gì đẹp hơn là tấm thân nhỏ bé trong bộ pijama, mái tóc nàng hơi bù xù và một ít hương nước hoa còn đọng, hơi men vừa chớm và lối nhảy ngẫu hứng nhưng rất duyên dáng trên nền nhạc Jazz kia ? quá nhiều bất ngờ bên trong con người một diễn viên nhìn bên ngoài có hơi chút trẻ con thế này và cũng còn rất trẻ ở thời điểm đó để diễn những vai đầy nội tâm trái ngược với tính cách của các nhân vật trước đây, cảnh phim này là hiếm hoi mình phải vỗ tay, cái tiêu chuẩn con gái trên màn ảnh bấy lâu này mình tìm kiếm bây giờ mới được diện kiến .
Cũng từ đây mình biết cái chuẩn đàn ông thật sự nằm ở đâu dù nó hơi mang màu sắc chính trị và mình cũng không thật sự quá nghiêng theo hướng đạo diễn lái... có lẽ nằm ở lý lịch mà anh dv dây phải candal. Dù vậy, cái chất đàn ông thực sự nằm ở việc anh chịu nổi sự nghịch phá của một cô nàng trong lúc anh đang dễ mất bình tĩnh nhất. Phim làm mình nhớ đến cảnh trong Lolita nhưng ở đây nó tinh tế và đáng yêu đến phát điên mà lại trong một bộ phim hành động ???, tại sao tui không để ý chàng trai này từ cái phim Mirror, Mirror nhỉ ? 10 năm lận ấy chứ ? 
Cái giọng trầm ấm này khiến mình chao đảo luôn đến phim Call Me By Your Name, mình đã dự định coi trước cả phim TMFU và trùng hợp kiểu gì cùng là anh ? giờ thì đang bận khóc lóc với cái kết Call Me By Your Name.
                                       Cry To Me

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cách hoàn thành nhanh 1 bản nhạc .

1: Chọn bản nhạc vừa sức. Nếu chọn bản nhạc quá khó sẽ mất rất nhiều thời gian tập, dễ dẫn đến việc nản. 2 : Nhìn qua bản nhạc trước: Đối với bản nhạc có thăng giáng hãy khoanh tròn hoặc vẽ dấu hoá ngay trên nốt nhạc để tránh đánh nhầm phím. Nốt, tiết tấu, và phần tay trái có thể nhóm nó vào hợp âm gì. 3 : tập riêng từng bàn tay đến khi thuộc, thống nhất số ngón tay, bạn cần ghi lại số ngón tay mà mình đã đánh và tuân theo qui tắc đó không thay đổi, đừng quá nôn nóng ghép sớm sẽ mất thời gian nhiều hơn để sửa lại chỗ sai. 4 : Note lại những chỗ khó xử lí và tập lại nhiều lần. Khi tập lại chỉ tập những chỗ khó xử lí, không quay lại tập từ đầu bài sẽ tốn nhiều thời gian để hoàn thành bài hơn. 5 : không nôn nóng đàn cả bài để hoàn thành ngay trong 1 buổi, chia nhỏ đoạn ra tập và chia ngày tập càng tốt. 6 : Cách này hơi kì lạ và mình không giải thích được nhưng hầu hết đều diễn ra với người học đàn là nếu bạn áp dụng những cách trên mà bản nhạc mãi không hoàn thành thì dẹp luôn, mấy tiếng ...

Staccato và ... Sơ Ri..

"Ri ơi là Ri, sao con quên hoài vậy, bài này con không được dọng ầm ầm như vậy, phải nhẹ nhàng, dịu dàng, Đon chề, Đon chề ( Dolce ) , sao cứ để mỗi bữa cô phải nhắc hoài vậy Riiiiiii " ( Dolce : nhẹ nhàng và ngọt ngào ) Suốt 2 tháng trời tập 1 bài chương B của ABRSM ( thường là chương Lãng Mạn ) mình phải nhắc Sơ Ri nhẹ tay lại, vì con bé không thể nhẹ tay được ở những bài lãng mạn, đây là điểm yếu thực sự của Ri từ khi mình nhận dạy bạn nhỏ này, nhưng bù lại, những bài cần yếu tố mạnh mẽ và kỹ thuật, bạn làm thực sự tốt.   Cái định kiến này đeo bám mình và Ri suốt gần 2 năm, kể cả Ri cũng tự nói " Chắc con không hợp mấy bài lãng mạn đâu cô ! ", mình cũng đã tìm đủ mọi cách kìm lại đôi bàn tay ấy và cũng sửa được đôi chút nhưng cứ đưa vô bài là đôi tay ấy lại nhấc ngón lên và đập xuống cực kỳ mạnh mẽ. Mặc dù lối đánh rất chuẩn nhưng... Đã đến lúc phải thay đổi vì bạn đã qua giai đoạn cơ bản rồi ! Trong lúc con bé thì nản, cô giáo thì ức chế quá thể, mà con bé này đ...

Làm sao vượt qua nỗi sợ thăng giáng ?

Mình từng nhìn 2 thăng với cái đầu choáng váng và quánh lộn suốt với 1 giáng mà bây giờ bất chấp thăng giáng mình chơi tuốt ka ka... Bài viết trước Làm Sao Để Đoán Nhanh Các Hợp Âm mình có nói dễ nhất là đưa về giọng Đô Trưởng, nhưng hậu quả sau khi mình đánh giọng đô trưởng riết, là mình sợ thăng giáng thiệt sự, và khá khổ sở vì bấm lộn quài nốt trắng, mình có dịp gặp bạn mình học sáng tác, bạn nói với mình " Mỗi bài hát đều để ở 1 giọng chủ mà đó cũng là ý đồ của tác giả, thế vẫn là nên đánh đúng tone mới thể hiện được hết ý đồ của nhạc sĩ sáng tác bài hát đó " Từ đó thì mình cố gắng tìm đúng tone bài để đánh, nhưng nó đâu có dễ đâu vì nhiều bài ở Rê giáng trưởng ( 5 b ), hay Fa thăng trưởng ( 6 # ) . May là có thời gian mình thi ABRSM ( dạng chứng chỉ như Ielts nhưng dành cho nhạc cụ ) . Mình phải nuốt hết cuốn Gamme đủ 12 cái trưởng thứ + đảo trái tay + Chromatic, mình nhớ mang máng mỗi lần tập xong đống gamme không dưới nửa tiếng mà phải chia ngày ra tập nữa. Nói thật ...