Đi dạy ngày nào cũng lặp lại 1 việc nên lắm lúc mình phải kiếm những việc ngoài lề ví dụ như chuyện test tai bọn nhóc, vì khả năng nghe được âm sắc nốt nhạc còn nhiều hạn chế, thế nên test cái khả năng nghe và phát âm ngoại ngữ là dễ biết nhất, với tiện thể xem khả năng học bằng tiếng Anh thế nào vì phải học lý thuyết âm nhạc bằng tiếng Anh ( để sau này có dừng học mình tụi nhỏ vẫn mò mẫm tự học trên mạng được vì ng nước ngoài họ dạy rất hay ) và tui sẽ hơi buồn nếu bọn nhỏ đi thi mà phải cầm theo bản dịch kế bên.
Kết quả sau 2 năm miệt mài cũng đáng kể, phát hiện 3 trong số hơn 20 nhóc có phát âm ngoại ngữ tốt nhất và 2 trong số đó có thể nghe tiếng còi xe và biết là nốt gì ( perfect pitch ), sự khác biệt của 3 nhóc này với số còn lại kia là dòng nhạc tụi nó nghe, có 2 bạn là ko hề nghe nhạc mà chỉ nghe nhiều nhất là tiếng đàn của người thân trong gia đình tập, bạn còn lại anh chị trong nhà có nghe nhạc Pop nhưng không hề hứng thú nghe nhạc, cái dạng này hơi lạ vì con bé này nghe âm sắc tốt và thể hiện được cảm xúc lên nốt nhạc từ khi học lớp 3 ( khá sớm ). Còn lại phát âm khá yếu ( kể cả bạn giỏi ngoại ngữ ) , và các nhóc này nghe nhiều nhất là Pop, cái dòng nhạc này bây giờ toàn nghe dập ầm ầm thì cũng không lạ gì tai bọn nhỏ sẽ hướng về cái khiến tai phải chú ý, nhưng cái chú ý này vô tình làm tê liệt tư duy của bọn nhỏ và ảnh hưởng trực tiếp lên cách phát âm, bởi vì những đôi tai tốt sẽ nghe được chi tiết âm thanh nhỏ hơn và cũng từ đó mà phát âm tốt hơn.
Việc dạy nghe âm sắc ( màu sắc của âm thanh ) có cải tiến đáng kể trong việc phát âm, nhưng đó là nếu trẻ còn trong tuổi có thể cải thiện được ( trước 9t ) . Sau độ tuổi này bắt đầu dậy thì và tuổi dậy thì ngày càng đến sớm, khiến bọn trẻ con cũng không muốn nghe mình nói nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét