Trong cuộc đời đi dạy + kinh nghiệm ở chung với trẻ con hồi ở nhà Sơ, những đứa trẻ không ai thuần hoá được luôn để lại cho mình một ấn tượng lớn, cũng không rõ là vì sao mình lại cứ đau đáu nghĩ về mấy nhóc này để rồi đêm qua giật mình nửa đêm rằng… tụi nhỏ này có cùng một tướng mặt…
Mình chia trẻ con ra làm 3 dạng :
Dạng 1 là bướng trước mặt mình nhưng sau lại nghe lời, dạng này thường bị người lớn phán xét nhất ( hư đốn, hỗn láo) nhưng với mình thì dễ dạy nhất vì có thể đoán được những đứa trẻ này sẽ làm gì, chỉ cần xây dựng niềm tin giao việc cho tụi nó là xong, hơi mệt là phải thích ứng dần dần với việc tụi nó làm sai phải sửa lại cho đến khi quen dần.
Dạng 2 là bướng không thể nói nổi nhưng tụi này có lý lẽ riêng và lí do riêng để hành động như thế ( kể cả khi đánh bạn ) . Dạng này là phải ngồi tỉ tê tâm sự loài chim biển thì tụi nó mới nói ra lí do ( đánh bạn là để bảo vệ 1 bạn khác chẳng hạn ), nghe lí do rồi thì ôm tụi nó vào và giải thích là xong, không phạt không mắng thì sau này tụi nó chuyện gì cũng báo cho mình trước chứ không dễ xảy ra hiểu lầm là mệt lắm, chung qui những nhóc này chính kiến rất cao, dạy dỗ đàng hoàng thì tương lai có thể nhờ vả chúng nó đấy.
Dạng 3 là dạng mình sợ nhất, kiệt sức nhất và tụi nhỏ này cùng 1 tướng mặt…. Là dạng trước mặt mình nó một tiếng “ Dạ “, 2 tiếng “ Vâng “ và giao việc tụi nó cũng làm luôn ( những bé này thường được người lớn khen ), nhưng sâu trong lòng tụi nó nghĩ gì, mình dù đoán được nhưng chắc chắn sẽ phải bất ngờ vì quyết định của tụi này một ngày nào đó, thế nên nhận trẻ con tướng mặt này, mình nhủ thầm “ Thôi xong “. Tụi này kéo mình xuống tầng sâu nhất của những suy nghĩ trong lòng mình, một thời gian quan sát tìm hiểu thì mới biết. Những đứa trẻ này bị giáo dục kì vọng rất cao, chịu sự hà khắc từ khi còn bé, chúng phải chịu đựng lối giáo dục đánh mất cá tính riêng, không được có những suy nghĩ riêng, nên tụi này giấu suy nghĩ rất giỏi, và chơi trò đánh tâm lí rất chuyên nghiệp…
Thực ra là có thêm 1 dạng phổ biến là trước mặt “ Vâng “ mà sau đó không làm, mấy đứa nhóc kiểu này thực chất không quá khó dạy thế nên mình không gộp vào 3 dạng trên kia, cứ đánh thẳng vào tư duy hoặc những gì tụi này thích nhất là tụi nó sẽ nghe lời cực kì, nhưng bản thân mình đề cao cá tính riêng nên mình không còn dùng cách này nữa, vì hệ luỵ của nó là đứa trẻ sẽ trở nên cực đoan và thực dụng, thay vì thế mình sẽ để tụi này làm việc chúng thích rồi dần dần thoả hiệp trao đổi, đằng nào thì tụi nó cũng thực dụng thôi nhưng sẽ dần hình thành những suy nghĩ tốt.
Dạy trẻ con, mình luôn cố gắng nắm lấy trái tim trước, thay vì đánh vào lí trí, vì mình biết, cái con người thật sâu trong lòng mỗi đứa trẻ đều là Nhân Chi Sơ… ( trước 12 tuổi ), nếu nó không có cơ hội được bày tỏ ra, một ngày nào đó có cơ hội nó sẽ chạy loạn xạ đi tìm lại bản thân, những đứa trẻ này dễ lao vào việc hôm nay làm cái này rồi lại chán, hôm sau làm cái kia rồi lại chán, không xác định được mình thật sự muốn gì, vì từ bé đã phải đi theo quyết định của người lớn mà không được lựa chọn nhưng này là dạng còn nhẹ, dạng nặng là những đứa sau khi hoàn thành hết những gì bị kì vọng bỗng muốn đi tìm bản thân xong thích lao vào những trò nguy hiểm…

Nhận xét
Đăng nhận xét