Miệng tui khen ABRSM và các chứng chỉ quốc tế vì nó phù hợp với số đông về mặt học thuật, nhưng để số đông được tiếp cận nó quả thực rất khó về mặt tài chính.
Các chứng chỉ quốc tế nói chung, bởi vì họ quá nhân từ đến mức tui từng chứng kiến 1 bé đậu được grade 4 mà đánh bài sai lên sai xuống ( tất nhiên là ko bài nào bật ra 1 xíu kỹ thuật ra hồn ), và thậm chí đánh không nổi gamme La Thứ hoà âm 2 tay, ko dám hỏi Sight-reading luôn ( Ko hiểu nổi sao đậu được )
Tất nhiên tui không dám nhận bé ấy vì tui sẽ bắt nó học lại Grade 2-3, mà với cái tư tưởng học không chắc vẫn lết đi thi và vẫn đậu thì…
Haizz, nói thật là chỉ có chương trình truyền thống mới thực sự là đi sâu vào các tác phẩm, nhưng số chịu được chắc đếm trên đầu ngón tay…
Tuy vậy, để đạt điểm cao các chứng chỉ quốc tế không hề dễ ( dù đậu thì dễ đó ). Cả abrsm hay chương trình truyền thống, lực lượng gv cân nổi, đếm trên đầu ngón tay luôn…
Thêm yếu tố văn hoá Vn:
VN đang trong tg chuyển giao văn hoá rất mạnh mẽ, từ nền giáo dục đậm chất xhcn thì giờ đã bắt đầu dân chủ hơn, các chứng chỉ và những lời khen sẽ rất phù hợp với trẻ hiểu chuyện. Nhưng số baby boomer ấy, bao nhiêu phần là hiểu chuyện thì khó mà biết được, việc khen dễ gây ra ảo tưởng nhiều hơn… yếu tố văn hoá là cái mà các gv cần cân nhắc khi cho học sinh tiếp cận các chương trình học thế nào là phù hợp. Hoặc phải chịu đựng cho học sinh quen dần với sự chuyển giao văn hoá ( kéo dài ít nhất 3 năm )

Nhận xét
Đăng nhận xét