Hồi bé mình toàn bị hắt hủi phải chơi một mình, thời đó ai cũng phát cuồng vì cái đẹp, người mắt nhỏ sẽ bị chì chiết tới mức thảm thương, mình không bao giờ dám nhìn một ai vì sợ xúc phạm đến người đó và sợ bị chì chiết, người ta cứ nhắc đi nhắc lại về đôi mắt bé tí của mình, mình thường xuyên bị bắt nạt, đồ chơi còn bị giật bắt phải nhường em, mình buộc phải cho dù mình không muốn, và cũng chưa bao giờ mình được chọn thứ tốt nhất, sau thêm cả bao nhiêu lần bị chia cắt khỏi những người yêu thương, thứ còn đọng lại trong mình là trí tưởng tượng, mình thích vẽ, thích khủng khiếp, nhưng rồi một biến cố lớn xảy ra ( mình không nhớ nổi chuyện gì ) nhưng từ đó mình không thể vẽ nữa, những hình ảnh đã mất nhưng những giai điệu vẫn còn, nó ngân nga trong trí tưởng tượng của mình, nó từng ru mình ngủ vào những đêm nhớ mẹ khi còn ở nhà Sơ ( Nội Trú - 1 năm chỉ được về nhà 2 lần ) . Sơ cấm mình không được nghe nhạc khi ngủ, nhưng vì quá khó ngủ, mình lén nghe cho đến ngày bị phát hiện, Sơ tị...
Âm Nhạc, Giảng Dạy, và Những Trải Nghiệm