Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 7 4, 2021

Vì Sao Mình Chọn Piano ?

 Hồi bé mình toàn bị hắt hủi phải chơi một mình, thời đó ai cũng phát cuồng vì cái đẹp, người mắt nhỏ sẽ bị chì chiết tới mức thảm thương, mình không bao giờ dám nhìn một ai vì sợ xúc phạm đến người đó và sợ bị chì chiết, người ta cứ nhắc đi nhắc lại về đôi mắt bé tí của mình, mình thường xuyên bị bắt nạt, đồ chơi còn bị giật bắt phải nhường em, mình buộc phải cho dù mình không muốn, và cũng chưa bao giờ mình được chọn thứ tốt nhất, sau thêm cả bao nhiêu lần bị chia cắt khỏi những người yêu thương, thứ còn đọng lại trong mình là trí tưởng tượng, mình thích vẽ, thích khủng khiếp, nhưng rồi một biến cố lớn xảy ra ( mình không nhớ nổi chuyện gì ) nhưng từ đó mình không thể vẽ nữa, những hình ảnh đã mất nhưng những giai điệu vẫn còn, nó ngân nga trong trí tưởng tượng của mình, nó từng ru mình ngủ vào những đêm nhớ mẹ khi còn ở nhà Sơ ( Nội Trú - 1 năm chỉ được về nhà 2 lần ) . Sơ cấm mình không được nghe nhạc khi ngủ, nhưng vì quá khó ngủ, mình lén nghe cho đến ngày bị phát hiện, Sơ tị...

Nói sao cho trẻ chịu nghe ?

  Công việc của mình gần như là lên bờ xuống ruộng với những đứa trẻ con mà chính tụi nhỏ và mình dắt nhau ra khỏi vùng tối tăm. Sau một loạt sách mình đọc thì hầu hết là không thể áp dụng, phần vì khác biệt văn hóa và cả bối cảnh xã hội bị quá nhiều luồng văn hóa xâm nhập như VN, sách thì quá bảo vệ cái tôi ngầm, sách thì toàn phán xét, sách thì kỉ luật quá, và dĩ nhiên chẳng áp dụng được vì mỗi đứa trẻ đều có 1 tính cách riêng mà mình phải cố gắng dạy dỗ làm sao để đứa trẻ vẫn giữa nguyên cái cá tính đó. Đối với mình, chỉ có giữ nguyên cá tính thì đứa trẻ mới có thể phát huy hết khả năng của mình. Để mà nói sao cho tụi nó nghe là cả một hành trình dài, khi mình phải đi vào cái vùng suy nghĩ sâu nhất của tụi nhỏ, cùng sai và đồng loã với cái sai của các con sau đó dắt đứa trẻ ra khỏi cái vùng đó là một hành trình gần như kiệt sức, rồi khi mình nghĩ mình không còn khả năng nữa thì 3-4 năm sau đó, đứa trẻ kể với mình những thứ mà bản thân nó đã làm sai, tôi mới vỡ lẽ đến sém khóc rằ...

Làm sao để đoán nhanh các hợp âm ?

Có thể bạn biết rồi, hầu hết các bài mình đàn trên Ytb hầu hết là đánh không cần sheet, mình tưởng tượng ra, đây là câu hỏi khá nhiều học trò hỏi mình, rằng " làm sao để đàn mà không cần sheet ?", và bí quyết thì không có gì ngoài việc mình nghe nhạc khá nhiều, khi đánh bài nào đó mình đều đưa giọng Đô trưởng ( C Major ), và đánh chắc giọng đó thành thói quen luôn . Clip này giúp mình khá nhiều trong việc đoán hợp âm, nó rất có ích vì các hợp âm đều được đưa về các bậc trong Đô Trưởng, bất cứ bài nào cũng sẽ có những hợp âm chính và cách dễ nhất là đưa thẳng các hợp âm đó về các bậc, tất nhiên là bạn nên có 1 chút kiến thức nhạc lí ít nhất là qua cấp 1 ABRSM Lý Thuyết. Tất nhiên mình vẫn chọn đánh theo sheet nếu bài đó được soạn chỉnh chu, vì dù sao một bài hoàn thiện cần phải đong đếm cả những quãng rộng, quãng cao và câu chạy mà việc ứng tấu của mình chưa đủ khả năng sắp xếp nhanh được. Mình nghe bài này đến thuộc làu làu luôn, 1 chút khả năng dịch hơi chuối của mình mong c...

Tư Duy Âm Nhạc .

Học trò mình dạy, nhiều bé vốn có sẵn tư duy âm nhạc cực kì tốt nhưng cuối cùng học đàn... khá ẹ, và cũng có những bé dù không có tư duy âm nhạc nhưng lại học rất tốt nhưng rồi cũng không đi sâu vào bản nhạc vì không cảm được, hiếm lắm mới có 1 bé phong độ luôn vững. Với mình thì đơn giản cho hs nghe và nếu bé nhận ra những đoạn cao trào, những đoạn nào nhỏ xuống, nhanh dần, kỹ thuật sử dụng là có tư duy Kỹ Thuật tốt, còn bé con nào cảm được tức là nó tới tầm tưởng tượng tác phẩm ra câu chuyện, câu chuyện đó có thể và vui hay buồn, thì coi như là có tư duy Cảm Xúc tốt. Mọi người có thể tham khảo bài viết Này , mình thấy khá hay. Giữ được phong độ âm nhạc lâu dài cho 1 đứa trẻ, đòi hỏi sự cố gắng rất nhiều của gia đình giúp đứa trẻ luôn tiếp xúc với âm nhạc và tự bản thân của đứa trẻ cũng có " Máu nghệ thuật ", bổ sung thêm tính nhạy cảm với các bài hát. Mình thấy trẻ con thường nhạy cảm với cái gì sẽ có nhiều tiềm năng nhất trong lĩnh vực đó. Từ nhỏ mình được Bà Nội và các cô...

Chuyện mình học Tiếng Anh qua… Âm Nhạc.

Nghe thì có vẻ không liên quan, thậm chí câu hỏi lũ trẻ hỏi mình nhiều nhất là “ Ủa cô dạy đàn mà sao cô biết Tiếng Anh ?” Và sau đó tụi nhóc canh giờ giải lao lôi bài tập TA ra hỏi mình luôn ( Lũ khỉ con này tranh thủ lắm… ) Ngày đi học mình cũng vật vờ, TA mình cũng chỉ đủ điểm trung bình thôi. Dù có căn bản tốt, biết nói được chút chút nhưng mình nghe các video cũng chẳng hiểu ngta nói gì…mình ra trung tâm TA học với người bản xứ, nhưng họ xếp lớp lúc thì kiến thức mình biết rồi, lúc thì toàn những thứ mà mình không hiểu gì ( có lẽ do thiếu học viên họ nhét đại ), dẫu vậy mình khá lười vì lúc đó, đầu mình chẳng có gì ngoài âm nhạc…mình chỉ thích nghe nhạc cả ngày chứ chẳng muốn nghe các Podcast Tiếng Anh, mình thấy chẳng hứng thú gì với các chủ đề trên đó. Cái gì đến rồi cũng đến, với một dân học nhạc nghiệp dư như mình chọn con đường đi dạy… mình tự ép bản thân phải có một hướng đi đúng và có trách nhiệm với học sinh của mình, và may thay ABRSM (Chứng chỉ nhạc cụ của Anh - được cô...