Hồi lớp 1 tui sém đúp... Đây là nỗi nhục tui không bao giờ dám nhắc đến cho đến khi tui làm cái nghề mà hồi bé tui ghét nhất và tui thề sẽ không bao giờ trở thành - 1 giáo viên và cũng là gv môn tui ghét nhất : Âm Nhạc :) Cái hồi lớp 1 tui học bán trú nên ĐƯỢC HỌC ĐÀN, đối với 1 đứa con ham chơi thì đây không phải là một ân huệ, mà là cực hình, đặc biệt là với cái tên của mình và thời điểm mà nguyên cái XHVN chạy theo cái danh để làm cái đích, ai cũng muốn mình đẹp nhất thiên hạ nên dĩ nhiên cái tên " Kiều " xui thấu địa cầu vì toàn bị nhắm lôi đầu lên trả bài... Tôi còn nhớ và cay cái bài đó ( ghét cả tên mình ) đến khi nhận ra thích Piano luôn, hậu quả của việc không kiểm soát được sự thù hận =))) Đó là cái bài " Đàn đơn nhé, bé chơi đàn, đồ đồ rê rê mí mí mí ". Chương trình học ở lớp đã không hiểu rồi thì đàn chắc chắn càng không =)), nhưng đời luôn là những chuỗi ngày xui xẻo, hôm đó tui bị đọc tên lên trả bài, tức cái lại ngồi cạnh bên con nhóc siêng học đàn nh...
Âm Nhạc, Giảng Dạy, và Những Trải Nghiệm