Hồi lớp 1 tui sém đúp... Đây là nỗi nhục tui không bao giờ dám nhắc đến cho đến khi tui làm cái nghề mà hồi bé tui ghét nhất và tui thề sẽ không bao giờ trở thành - 1 giáo viên và cũng là gv môn tui ghét nhất : Âm Nhạc :)
Cái hồi lớp 1 tui học bán trú nên ĐƯỢC HỌC ĐÀN, đối với 1 đứa con ham chơi thì đây không phải là một ân huệ, mà là cực hình, đặc biệt là với cái tên của mình và thời điểm mà nguyên cái XHVN chạy theo cái danh để làm cái đích, ai cũng muốn mình đẹp nhất thiên hạ nên dĩ nhiên cái tên " Kiều " xui thấu địa cầu vì toàn bị nhắm lôi đầu lên trả bài...
Tôi còn nhớ và cay cái bài đó ( ghét cả tên mình ) đến khi nhận ra thích Piano luôn, hậu quả của việc không kiểm soát được sự thù hận =)))
Đó là cái bài " Đàn đơn nhé, bé chơi đàn, đồ đồ rê rê mí mí mí ". Chương trình học ở lớp đã không hiểu rồi thì đàn chắc chắn càng không =)), nhưng đời luôn là những chuỗi ngày xui xẻo, hôm đó tui bị đọc tên lên trả bài, tức cái lại ngồi cạnh bên con nhóc siêng học đàn nhất lớp, nó giỏi tới độ tập trước bài cô chưa giao, xong lúc tui bị gọi tên trả bài, con nhóc đó còn bảo " Chời ơi, Diễm Kiều sướng quá nha, ước gì cô gọi tui " ( T cũng muốn thế lắm, thề )
Tui không hề nhớ mình đã đánh cái khỉ gì nhưng tui chắc chắn sai nốt rất nhiều, nhưng... TUI ĐƯỢC 10 ĐIỂM ... WT* ... cả lớp reo hò vui cho tui, còn tui vui vì hôm đó về sẽ không bị đánh chứ tui ngán ngày nào cũng thấy cây roi lắm rồi.
Nhưng sâu trong lòng, tui biết con điểm 10 đó không xứng đáng, tui cứ về cầm cái gối ôm bấm lên từng ngón tay tập lại bài đó đến tận sau này, dù vậy nếu cô giáo đánh con điểm thấp, tui bị ăn đòn có lẽ sau này tui cũng không trở thành bây giờ được, gia đình tui tàn nhẫn lắm, chẳng ai nói gì nếu tui sai mà quất luôn không giải thích nên tui lúc nào mặt cũng lầm lầm lì lì sợ hãi đến mất thần sắc luôn, cứ sợ mình sơ hở gì sai là sẽ bị đánh từ phía sai hoặc bất ngờ bị đũa quất vô tay, sau này lớn lên đến tận năm 24t tui vẫn cảm giác có ai đó đi phía sau lưng... cũng vì vậy mà mình chẳng bao giờ đánh lũ nhóc cả, kể cả tụi nó cố gắng chọc điên mình xong hầu hết tụi nó đều tự dưng cầm cây ra cho mình đánh luôn, 1 phần mình cũng sợ con quỷ trong mình xuất hiện mình sẽ làm gì tụi nhóc, lúc mình phát điên thì 2 cánh tay chỗ gần cùi chỏ sẽ rất nóng và đau, hình ảnh những cây roi giáng xuống mình khi bé khiến mình ý thức được những thứ cứng rắn đó quất vào đống da thịt non nớt kia sẽ thế nào ...
Hồi đấy mình ngốc tới mức mình ý thức được, bất kì ai cũng sẽ điên lên khi giảng bài cho mình, nhưng cái năm lớp 1 đó xuất hiện 1 cô giáo mà ảnh hưởng đến cả quá trình dạy của mình sau này, mình không nhớ cô đã dạy thế nào nhưng cô chẳng đánh mắng gì cả, cuối năm đó mình trở thành học sinh học kịp các bạn trong lớp và học tốt những năm về sau.
Gần đây khi hỏi lại dì mình về cô giáo đó ( cô đó là bạn dì út mình ), mới biết là hồi đó nhà cô quá nghèo nên phải đi dạy kèm và động lực để cô chịu đựng mình là tiền, chứ hồi đó mình thiệt sự ngu =.='
Thiệt ra hồi đầu tui hơi sốc, nhưng nghĩ lại cũng đúng, chẳng có phép màu nào cả, kỹ năng sự phạm của giáo viên + sự kiên nhẫn mới là thứ quyết định, tui cũng không quan trọng những kết quả mang tính tạm thời hay trước mắt. Và cũng vì vậy mà tui chẳng ngán đứa học trò dù dốt cỡ nào, nghịch phá cỡ nào tui cũng kiếm ra cách dạy phù hợp, xong tới lúc tụi nó thông minh rồi, ngoan rồi tui lại đi kiếm thử thách khác, riết như vậy nên tui thấy đứa nào ngoan tui đẩy cho gv khác =))
Câu nói của cô giáo dạy hồi còn ở SGT " Bất cứ đứa nhóc nào cũng có 1 nút bấm mà nếu gv dò ra bấm trúng, đứa đó sẽ thành thiên tài " - thiệt là đi dạy nhiều năm mới thấm câu này.
Nhận xét
Đăng nhận xét