Cũng lâu lắm rồi mình mới có cảm giác chơi vơi như vậy sau khi xem một bộ phim và có lẽ bộ phim sẽ hành hạ tâm trí và trái tim mình mãi mãi về sau...
Trước đó hiểu được phim Your Name sau bao nhiêu năm ngẫm nghĩ về những gì được lồng vào thật khó hiểu cho tình yêu, sao mà phức tạp quá và điều đó vẫn chưa thể chạm đến trái tim mình. Đã thế mình còn dõng dạc tuyên bố " lớn rồi chẳng rảnh cuốn vào ba cái phim xàm xí yêu đương tuổi mới lớn thế này " nhưng cuối cùng mình nhận ra mình đã sai, khi làn giai điệu mang cái chất rất Bach hiện ra ở đầu phim Call Me By Your Name, khi 2 nhân vật còn chưa kịp cuốn mình đi bởi tình tiết phim, thì âm nhạc đã đẩy mình đi xa hơn những tưởng tượng, vấn đề là từ đó đến giờ mình ghét phải học và nghe nhạc Bach nhất. Đó là lần đầu tiên, trái tim mình bừng sáng khi nghe nhạc Bach, mình lục tung những bài Invention từng đánh, ngày hôm sau mình vội vàng gọi ký ức comeBack, mình cố gắng hồi tưởng lần đầu tiên chúng mình từng gặp nhau ở đâu, suốt một ngày dài phờ phạc mình không thể nhớ nổi cho đến hôm sau nữa, trái tim mình thổn thức mừng rỡ vì những ký ức đó đã trở về, chưa bao giờ mình nghĩ rằng mình phải tìm lại 1 ký ức 1 cách khổ sở như vậy, vì mình tự tin mình có thể nhớ rất tốt lần đầu tiên gặp một ai đó.
Trước đó một tuần mình đã có 1 trận sướt mướt vì ca từ 1 bài hát diễn tả chính xác những gì đã từng diễn ra với mình trong quá khứ, mình nhớ những giờ bọn mình cùng song tấu bài Can Can... Về cái dáng vẻ ngây ngô khi cậu bạn đàn nhạc Mozart..., thậm chí 2 đứa đã từng cùng nhau nứt tim vì ánh mắt 2 chàng nhạc công cello nhìn nhau cùng song tấu bài Prelude của Shotakovich, cùng đắm chìm dưới Ánh Trăng yên bình của Debussy....Và mình thở dài " Hóa ra là mình đã từng yêu... theo cách nào đó... rất khác những định nghĩa tạc trong các cuốn sách mình từng đọc "
Lần đầu tiên một bộ phim khiến mình phờ phạc không phải vì 2 dv chính không thể đến với nhau mà vì mình chấp nhận cái kết " Phải Như Vậy ", có lẽ chúng ta đi qua đời nhau cũng là vì lý do nào đó để hoàn thiện nhau và chấp nhận bước tiếp chỉ là... Không còn đi cùng nhau, lời của người Cha trong phim dặn cậu con trai " hãy để cả niềm vui lẫn nỗi buồn cùng sống mãi, thay vì cố gắng quên đi mọi tổn thương một cách quá chóng vánh " khiến đầu óc mình quay cuồng tìm lại những ký ức dù là nhỏ nhất về cậu bạn, trong khi mình còn đang phân vân rời bỏ Piano thì điều gì đó đã kéo mình lại... với những nốt gõ kia, điều gì ? là điều gì nữa đây ?
Hãy để mình mang theo nỗi day dứt này, những giọt nước mắt hiếm hoi này, để có thể gọi tên cậu bạn ấy lần nữa, call me By your name...
Can I cry again ?
Nhận xét
Đăng nhận xét