Những năm tháng còn đi học mình không bao giờ ngờ được cái thằng hỏi bài mình môn Tiếng Anh thì lại có chị ruột là cô giáo dạy ielts thứ thiệt... thằng quỉ trời đánh.
Bỗng nhiên mình nhớ tới những năm còn ngồi ở những trung tâm Tiếng Anh, hì hục làm bài mà chẳng hiểu, rồi mình quyết định nghỉ hết và tự học, nhờ bạn viết bài essay mẫu rồi học theo, mà cái đứa chỉ bài lại là dân Piano. Bao năm mải mê cuốn vào âm nhạc, tình cảm, công việc và lũ trẻ con... bao nhiêu năm bỏ bê Tiếng Anh và chỉ còn đọc về âm nhạc khiến mình quên đi mục đích của bản thân... Và giờ lại quay lại ngã 3 đường, nhưng lần này mình biết đường mình đi...
Khi mình còn hì hục làm bài tập trong tiếng Cello thì bỗng... Oblivion ... mọi cảm xúc mình như dừng lại, mình cũng không thể viết thêm chữ nào trong bài tập nữa, nhìn lại cũng gần 11h, tới giờ nghỉ rồi...
Phải mà có sai lầm ngày đó, mình mới có cái cảm nhận âm nhạc tốt như hiện giờ... Với mình thôi, ít nhất mình có thể biết bản nào đáng nghe, bản nào có chiều sâu, bản nào có đủ kỹ thuật và đặc biệt là lối chơi của dân Đức, có cái gì đó improvised ngay trong cái nhịp mà lại trong Classical music... Trùng hợp thì mình học một cô giáo dạy rất Nazi =))) và cây đàn mình cũng làm theo form Đức... Chắc là duyên vì mình cũng thích gái Đức nhất, không phải là cái chất phóng khoáng của Pháp, trong sáng kiểu Anh hay cá tính kiểu Mỹ, nó là cái sự... Xinh, và nét xinh đó hiện lên chất kỷ luật, mô phạm của dân tộc đó và nó cũng thể hiện trong lối chơi nhạc của họ đúng là thứ mình tìm kiếm " Tự Do Trong Kỷ Luật ", sound rất sâu, nghe xong không muốn nghe bản nào khác nữa, mà cái chanel đầu tiên mình follow trên soundcloud cũng là Berlin Philharmonic Orchestra, lúc đó được recomend, rồi tiện tay bấm luôn, mà gần đây mình còn hay coi vlog của 1 bà khá vui là Yo Bae và giờ mới biết bả cũng là du hs Đức, mình còn định ban đầu đặt tên con Mèo là Hít Le vì cái đốm lông kỳ cục trên mỏ nó nhìn chả khác gì Hitler =))) mà nó thông minh thật, mình dạy nó giờ đi vệ sinh nên không phải dùng cát thúi ình wc nữa, cái này đúng là nghiệp vì hồi đó mình còn trêu mấy đứa học Tiếng Đức, kiểu " Tiếng Anh phổ biến vậy không học lại đi học tiếng Đức, ít nhất cũng nên học tiếng Pháp cho nó sang chảnh đi chứ ". Milan Kundera cũng nhắc đến 1 chàng nhạc sĩ người Đức sáng tác tới 300 bài hát trong tác phẩm của ông làm mình cười điên loạn, và Beethoven, người ảnh hưởng lên guot nghe Piano của mình nhiều nhất.
Tính ra cũng kỳ nếu mình sinh ở Châu Á mà lại mê gái Châu Âu, thực ra trong Châu Á thấy có gái VN xinh nhất, nét có cá tính riêng nhất, cái đẹp nội tâm ấy, mình không biết phải tả thế nào, nó không phải cái chất hiền lành (đến mờ nhạt) của con gái Nhật, Hàn, cũng không phải nét quá sắc sảo ( đến dữ tợn ) như gái Trung, cũng không là nét dân dã ( hơi quê mùa á ) như con gái Thái, Lào, Cam Bốt, đây là kết quả sau 1 hành trình tự ti dân tộc trải dài mà đi ngắm các nước khác mới quay về thở dài chứ mình không hề được dạy về lòng tự tôn dân tộc kiểu gào lên Rừng Vàng Biển Bạc đâu nhá =))). Dù vậy, nếu con gái VN ra khỏi đất nước và được nuôi dạy ở nền văn hóa Phương Tây sẽ mất nét xinh đó ngay mà các nước trên nếu con gái nuôi dạy bởi nền giáo dục Phương Tây sẽ bật ra cá tính và quyến rũ cực kỳ nhất là con gái Nhật.
Mình đã từng thắc mắc rằng sẽ mang gì trên vai, giờ mình biết là gì rồi, là những sai lầm ngày đó mới có những đúng đắn bây giờ, hoặc tương lai sẽ còn những điều đúng đắn hơn nữa thì sao ?
Nhận xét
Đăng nhận xét