Hồi bé mình toàn bị hắt hủi phải chơi một mình, thời đó ai cũng phát cuồng vì cái đẹp, người mắt nhỏ sẽ bị chì chiết tới mức thảm thương, mình không bao giờ dám nhìn một ai vì sợ xúc phạm đến người đó và sợ bị chì chiết, người ta cứ nhắc đi nhắc lại về đôi mắt bé tí của mình, mình thường xuyên bị bắt nạt, đồ chơi còn bị giật bắt phải nhường em, mình buộc phải cho dù mình không muốn, và cũng chưa bao giờ mình được chọn thứ tốt nhất, sau thêm cả bao nhiêu lần bị chia cắt khỏi những người yêu thương, thứ còn đọng lại trong mình là trí tưởng tượng, mình thích vẽ, thích khủng khiếp, nhưng rồi một biến cố lớn xảy ra ( mình không nhớ nổi chuyện gì ) nhưng từ đó mình không thể vẽ nữa, những hình ảnh đã mất nhưng những giai điệu vẫn còn, nó ngân nga trong trí tưởng tượng của mình, nó từng ru mình ngủ vào những đêm nhớ mẹ khi còn ở nhà Sơ ( Nội Trú - 1 năm chỉ được về nhà 2 lần ) . Sơ cấm mình không được nghe nhạc khi ngủ, nhưng vì quá khó ngủ, mình lén nghe cho đến ngày bị phát hiện, Sơ tịch thu 2 tuần, 2 tuần đó với mình dài như 20 năm, chẳng thà ăn đòn luôn đau 1 ngày rồi thôi, ngày nào ở đó cũng thấy đòn roi, địa ngục lại chồng chất thêm địa ngục…
Gần lên ĐH năm nhất 1, mình nói dối mình rớt ĐH để được học đàn, mình hứa với mẹ sẽ thành nghề, thực ra lúc đó mình hứa dối, vì nghe nhiều người nói “ Piano phải học từ bé kìa, m học bây giờ đòi ăn được ai ” nhưng mình mê mẩn những tiếng đàn đó, mình muốn tạo ra nó và quả thực mình ko muốn nghe tiếng người nói, mình muốn biết nhưng bài hát mình thích khi chuyển qua những giai điệu và không còn tiếng hát nó sẽ như thế nào, mẹ đồng ý cho mình học Piano, mình đồng thời nhận thêm cú sốc đầu đời " khi không còn chút giá trị, cả những người mình tin tưởng nhất cũng sẽ không thèm ngó ngàng tới" mình càng cuốn vào Piano hơn, sau đó 1 tháng thì giấy báo ĐH gửi về nhà, bỗng nhiên từ địa ngục mình được nâng lên hàng chào đón, trong đầu mình nảy sinh 1 vài suy nghĩ khá… táo bạo…
Mình chọn chuyển lên nhà bác ruột ở để đi học ĐH cho tiện, nhưng ĐH không hề như mình nghĩ, những chuyện xấu liên tiếp xảy ra vì mình chọn nhầm bạn, thêm việc mình không thể hoà hợp với nhà bác, mình tự tách biệt khỏi mọi thứ và lại chọn ôm Piano, mình không nhớ bao nhiêu lần nước mắt mình rơi xuống phím đàn, khi run sợ nhất, khi đau khổ nhất, khi vui nhất, cũng là bên phím đàn, rồi một ngày đỉnh điểm, mình nhận ra giọt nước đã tràn li, mình phải rời khỏi nhà bác để mọi chuyện không tệ thêm ( bởi vì nó đã quá tệ ),mình chuyển qua người bác ruột thứ 2, và mọi chuyên còn thảm hơn vì mình với bác quá khác biệt về tư tưởng, cuối cùng mình phải về nhà, đó là 1 năm khủng khiếp khi mình phải vật lộn với trầm cảm, mình la hét và gần như dễ phát điên lúc đó, thêm mẹ ngày nào cũng nhắc lại 1 câu “ Thứ như m chẳng thể ở với ai được đâu ”. Mình ghét bỏ bản thân và gần như chỉ muốn tự tử, mình đã từng cố tự tử 1 lần vào năm lớp 9 nhưng điều gì đó khiến mình buông những viên thuốc xuống, mình không nghĩ sự sống của mình mong manh như vậy lần nữa vào năm 19t, trầm cảm là thứ gì đó rất khó định nghĩa, những biến cố lại chồng chất thêm khi căn nhà mình đang ở sau một quyết định sai lầm của mẹ ( vâng, lại là mẹ ), nó đứng ở ngưỡng sắp bị niêm phong, mình ngồi trên cây đàn và đàn những phím cuối cùng + việc nhận ra tình yêu không đẹp như mình tưởng, khi tất cả niềm tin sụp đổ, cây đàn thích nhất cũng không còn, mình trắng tay rời khỏi nhà với số tiền tiết kiệm ít ỏi để mua 1 cây đàn điện bình thường đủ dùng, và như mọi người cũng biết, cuộc sống ở trọ là chuỗi ngày mất đi những người bạn thân...
Sau tất cả, mình nhận ra, chỉ có đàn là còn bên cạnh mình, mình tưởng tượng đến cảnh khi về già, mình có thể thoải mái ngồi trên cây đàn và không làm phiền đến ai, dù chẳng có con cháu, mình vẫn có 1 niềm vui riêng, nhưng đời đâu dễ dàng đến thế, qua cửa tử thì thiên đàng không hiện ra ( vì mình chưa chết) con đường sự nghiệp mình chọn nó vô cùng chông gai… ( Còn tiếp ).

Cố lên bé, bé sẽ thành công với công việc giảng dạy piano và dạy tụi nhỏ nên người
Trả lờiXóanè !!
Cám ơn anh nhìu, chịu khó đọc ghê.
Xóa