Công việc của mình gần như là lên bờ xuống ruộng với những đứa trẻ con mà chính tụi nhỏ và mình dắt nhau ra khỏi vùng tối tăm.Sau một loạt sách mình đọc thì hầu hết là không thể áp dụng, phần vì khác biệt văn hóa và cả bối cảnh xã hội bị quá nhiều luồng văn hóa xâm nhập như VN, sách thì quá bảo vệ cái tôi ngầm, sách thì toàn phán xét, sách thì kỉ luật quá, và dĩ nhiên chẳng áp dụng được vì mỗi đứa trẻ đều có 1 tính cách riêng mà mình phải cố gắng dạy dỗ làm sao để đứa trẻ vẫn giữa nguyên cái cá tính đó. Đối với mình, chỉ có giữ nguyên cá tính thì đứa trẻ mới có thể phát huy hết khả năng của mình.
Để mà nói sao cho tụi nó nghe là cả một hành trình dài, khi mình phải đi vào cái vùng suy nghĩ sâu nhất của tụi nhỏ, cùng sai và đồng loã với cái sai của các con sau đó dắt đứa trẻ ra khỏi cái vùng đó là một hành trình gần như kiệt sức, rồi khi mình nghĩ mình không còn khả năng nữa thì 3-4 năm sau đó, đứa trẻ kể với mình những thứ mà bản thân nó đã làm sai, tôi mới vỡ lẽ đến sém khóc rằng thật sự nó biết hết đấy, chẳng qua tụi nhỏ cần một người chúng tin tưởng dắt chúng ra và quan trọng là đừng phán xét việc tụi nhỏ làm sai, trẻ con chúng chưa biết bị phán xét là gì nhưng mơ hồ chúng có cái cảm giác khó chịu ( người lớn thì biết ngay ) cái cảm giác mà khi lớn, chúng ta loại bỏ vì nghĩ nó là ảo tưởng, đi dạy bao nhiêu năm tui biết được 1 điều, trực giác trẻ con là thứ siêu nhạy nên chỉ cần 1 câu nói đùa có thể khiến chúng đi từ tò mò này đến tò mò khác, 1 lời phán xét có thể cắt đứt hoàn toàn niềm tin của con trẻ với người lớn ( điều này xảy ra nhanh hơn với trẻ thông minh )
Có điều mình phải làm sao để những đứa trẻ xấu trước mặt mình, thà nó quát thẳng vào mặt giáo viên nó rồi sau đó mình với đứa bé cùng nói chuyện chứ có những bé mải miết giấu đi bản thân với mình và dè chừng mọi người xung quanh và tỏ ra mình tốt lành nghe lời răm rắp và sau đó làm ngược lại... những đứa trẻ thế này thì vùng tổn thương và sự nghi ngờ trong nó lớn quá rồi, sức tôi có lẽ chẳng trâu đến vậy được...
Và nếu như bao môn học có thang đo, thì có 1 môn chưa được công nhận tài năng chính là môn thấu hiểu, đây là thứ mà mình chứng kiến lũ trẻ con có những đứa hiểu sâu lòng người khác hơn cả người lớn mà nếu chúng không được công nhận thì rất dễ xảy ra việc đi sai đường, đó là bao lần tui phải ngồi uống trà đàm đạo với bọn nhóc một cách nghiêm túc như chưa hề có khoảng cách thế hệ.
Chúng ta nghĩ rằng thế giới người lớn phức tạp nhưng không thể ngờ được nếu trẻ con kể cho ta nghe về thế giới của chúng nó thậm chí còn phức tạp hơn vì ở đó không có 1 luật pháp hay qui tắc nào được đặt ra, mọi thứ mơ hồ như thời tiền sử của con người vậy, chuyện gì cũng xảy ra ...
Thôi thì cứ KIÊN NHẪN, còn lại thì cứ tin tưởng chúng vậy !

Nhận xét
Đăng nhận xét