Chuyển đến nội dung chính

Nói sao cho trẻ chịu nghe ?


 Công việc của mình gần như là lên bờ xuống ruộng với những đứa trẻ con mà chính tụi nhỏ và mình dắt nhau ra khỏi vùng tối tăm.

Sau một loạt sách mình đọc thì hầu hết là không thể áp dụng, phần vì khác biệt văn hóa và cả bối cảnh xã hội bị quá nhiều luồng văn hóa xâm nhập như VN, sách thì quá bảo vệ cái tôi ngầm, sách thì toàn phán xét, sách thì kỉ luật quá, và dĩ nhiên chẳng áp dụng được vì mỗi đứa trẻ đều có 1 tính cách riêng mà mình phải cố gắng dạy dỗ làm sao để đứa trẻ vẫn giữa nguyên cái cá tính đó. Đối với mình, chỉ có giữ nguyên cá tính thì đứa trẻ mới có thể phát huy hết khả năng của mình.
Để mà nói sao cho tụi nó nghe là cả một hành trình dài, khi mình phải đi vào cái vùng suy nghĩ sâu nhất của tụi nhỏ, cùng sai và đồng loã với cái sai của các con sau đó dắt đứa trẻ ra khỏi cái vùng đó là một hành trình gần như kiệt sức, rồi khi mình nghĩ mình không còn khả năng nữa thì 3-4 năm sau đó, đứa trẻ kể với mình những thứ mà bản thân nó đã làm sai, tôi mới vỡ lẽ đến sém khóc rằng thật sự nó biết hết đấy, chẳng qua tụi nhỏ cần một người chúng tin tưởng dắt chúng ra và quan trọng là đừng phán xét việc tụi nhỏ làm sai, trẻ con chúng chưa biết bị phán xét là gì nhưng mơ hồ chúng có cái cảm giác khó chịu ( người lớn thì biết ngay ) cái cảm giác mà khi lớn, chúng ta loại bỏ vì nghĩ nó là ảo tưởng, đi dạy bao nhiêu năm tui biết được 1 điều, trực giác trẻ con là thứ siêu nhạy nên chỉ cần 1 câu nói đùa có thể khiến chúng đi từ tò mò này đến tò mò khác, 1 lời phán xét có thể cắt đứt hoàn toàn niềm tin của con trẻ với người lớn ( điều này xảy ra nhanh hơn với trẻ thông minh )
Có điều mình phải làm sao để những đứa trẻ xấu trước mặt mình, thà nó quát thẳng vào mặt giáo viên nó rồi sau đó mình với đứa bé cùng nói chuyện chứ có những bé mải miết giấu đi bản thân với mình và dè chừng mọi người xung quanh và tỏ ra mình tốt lành nghe lời răm rắp và sau đó làm ngược lại... những đứa trẻ thế này thì vùng tổn thương và sự nghi ngờ trong nó lớn quá rồi, sức tôi có lẽ chẳng trâu đến vậy được...
Và nếu như bao môn học có thang đo, thì có 1 môn chưa được công nhận tài năng chính là môn thấu hiểu, đây là thứ mà mình chứng kiến lũ trẻ con có những đứa hiểu sâu lòng người khác hơn cả người lớn mà nếu chúng không được công nhận thì rất dễ xảy ra việc đi sai đường, đó là bao lần tui phải ngồi uống trà đàm đạo với bọn nhóc một cách nghiêm túc như chưa hề có khoảng cách thế hệ.
Chúng ta nghĩ rằng thế giới người lớn phức tạp nhưng không thể ngờ được nếu trẻ con kể cho ta nghe về thế giới của chúng nó thậm chí còn phức tạp hơn vì ở đó không có 1 luật pháp hay qui tắc nào được đặt ra, mọi thứ mơ hồ như thời tiền sử của con người vậy, chuyện gì cũng xảy ra ...
Thôi thì cứ KIÊN NHẪN, còn lại thì cứ tin tưởng chúng vậy !

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cách hoàn thành nhanh 1 bản nhạc .

1: Chọn bản nhạc vừa sức. Nếu chọn bản nhạc quá khó sẽ mất rất nhiều thời gian tập, dễ dẫn đến việc nản. 2 : Nhìn qua bản nhạc trước: Đối với bản nhạc có thăng giáng hãy khoanh tròn hoặc vẽ dấu hoá ngay trên nốt nhạc để tránh đánh nhầm phím. Nốt, tiết tấu, và phần tay trái có thể nhóm nó vào hợp âm gì. 3 : tập riêng từng bàn tay đến khi thuộc, thống nhất số ngón tay, bạn cần ghi lại số ngón tay mà mình đã đánh và tuân theo qui tắc đó không thay đổi, đừng quá nôn nóng ghép sớm sẽ mất thời gian nhiều hơn để sửa lại chỗ sai. 4 : Note lại những chỗ khó xử lí và tập lại nhiều lần. Khi tập lại chỉ tập những chỗ khó xử lí, không quay lại tập từ đầu bài sẽ tốn nhiều thời gian để hoàn thành bài hơn. 5 : không nôn nóng đàn cả bài để hoàn thành ngay trong 1 buổi, chia nhỏ đoạn ra tập và chia ngày tập càng tốt. 6 : Cách này hơi kì lạ và mình không giải thích được nhưng hầu hết đều diễn ra với người học đàn là nếu bạn áp dụng những cách trên mà bản nhạc mãi không hoàn thành thì dẹp luôn, mấy tiếng ...

Staccato và ... Sơ Ri..

"Ri ơi là Ri, sao con quên hoài vậy, bài này con không được dọng ầm ầm như vậy, phải nhẹ nhàng, dịu dàng, Đon chề, Đon chề ( Dolce ) , sao cứ để mỗi bữa cô phải nhắc hoài vậy Riiiiiii " ( Dolce : nhẹ nhàng và ngọt ngào ) Suốt 2 tháng trời tập 1 bài chương B của ABRSM ( thường là chương Lãng Mạn ) mình phải nhắc Sơ Ri nhẹ tay lại, vì con bé không thể nhẹ tay được ở những bài lãng mạn, đây là điểm yếu thực sự của Ri từ khi mình nhận dạy bạn nhỏ này, nhưng bù lại, những bài cần yếu tố mạnh mẽ và kỹ thuật, bạn làm thực sự tốt.   Cái định kiến này đeo bám mình và Ri suốt gần 2 năm, kể cả Ri cũng tự nói " Chắc con không hợp mấy bài lãng mạn đâu cô ! ", mình cũng đã tìm đủ mọi cách kìm lại đôi bàn tay ấy và cũng sửa được đôi chút nhưng cứ đưa vô bài là đôi tay ấy lại nhấc ngón lên và đập xuống cực kỳ mạnh mẽ. Mặc dù lối đánh rất chuẩn nhưng... Đã đến lúc phải thay đổi vì bạn đã qua giai đoạn cơ bản rồi ! Trong lúc con bé thì nản, cô giáo thì ức chế quá thể, mà con bé này đ...

Làm sao vượt qua nỗi sợ thăng giáng ?

Mình từng nhìn 2 thăng với cái đầu choáng váng và quánh lộn suốt với 1 giáng mà bây giờ bất chấp thăng giáng mình chơi tuốt ka ka... Bài viết trước Làm Sao Để Đoán Nhanh Các Hợp Âm mình có nói dễ nhất là đưa về giọng Đô Trưởng, nhưng hậu quả sau khi mình đánh giọng đô trưởng riết, là mình sợ thăng giáng thiệt sự, và khá khổ sở vì bấm lộn quài nốt trắng, mình có dịp gặp bạn mình học sáng tác, bạn nói với mình " Mỗi bài hát đều để ở 1 giọng chủ mà đó cũng là ý đồ của tác giả, thế vẫn là nên đánh đúng tone mới thể hiện được hết ý đồ của nhạc sĩ sáng tác bài hát đó " Từ đó thì mình cố gắng tìm đúng tone bài để đánh, nhưng nó đâu có dễ đâu vì nhiều bài ở Rê giáng trưởng ( 5 b ), hay Fa thăng trưởng ( 6 # ) . May là có thời gian mình thi ABRSM ( dạng chứng chỉ như Ielts nhưng dành cho nhạc cụ ) . Mình phải nuốt hết cuốn Gamme đủ 12 cái trưởng thứ + đảo trái tay + Chromatic, mình nhớ mang máng mỗi lần tập xong đống gamme không dưới nửa tiếng mà phải chia ngày ra tập nữa. Nói thật ...