Học trò mình dạy, nhiều bé vốn có sẵn tư duy âm nhạc cực kì tốt nhưng cuối cùng học đàn... khá ẹ, và cũng có những bé dù không có tư duy âm nhạc nhưng lại học rất tốt nhưng rồi cũng không đi sâu vào bản nhạc vì không cảm được, hiếm lắm mới có 1 bé phong độ luôn vững.Với mình thì đơn giản cho hs nghe và nếu bé nhận ra những đoạn cao trào, những đoạn nào nhỏ xuống, nhanh dần, kỹ thuật sử dụng là có tư duy Kỹ Thuật tốt, còn bé con nào cảm được tức là nó tới tầm tưởng tượng tác phẩm ra câu chuyện, câu chuyện đó có thể và vui hay buồn, thì coi như là có tư duy Cảm Xúc tốt.Mọi người có thể tham khảo bài viết Này , mình thấy khá hay.
Giữ được phong độ âm nhạc lâu dài cho 1 đứa trẻ, đòi hỏi sự cố gắng rất nhiều của gia đình giúp đứa trẻ luôn tiếp xúc với âm nhạc và tự bản thân của đứa trẻ cũng có " Máu nghệ thuật ", bổ sung thêm tính nhạy cảm với các bài hát. Mình thấy trẻ con thường nhạy cảm với cái gì sẽ có nhiều tiềm năng nhất trong lĩnh vực đó.
Từ nhỏ mình được Bà Nội và các cô bên nội ru bằng Quan Họ Bắc Ninh ( Quê bố mình đó ) . Lớn chút thì mẹ dạy các bài hát thiếu nhi và toàn bật các băng nhạc thiếu nhi cho nghe (thời đó chưa có thiết bị điện tử tràn lan, con nít không bị chi phối quá nhiều như bây giờ, việc này làm thế giới quan và tư duy của đứa trẻ ảnh hưởng rất nhiều ).
Mình thích nhạc cổ điển và Jazz vì coi... quá nhiều Tom và Jerry. Bạn có thể xem 1 vài trong số lượng nhạc khủng mà phim hoạt hình này sử dụng
…
Mẹ mình thích nhất coi Thuý Nga - Paris by Night (PBN) , mình dần dần thích nhạc xưa và đi theo cảm xúc của từng bài hát, bài buồn bỗng mình thu lại một góc chẳng muốn nói chuyện với ai, hoặc... khóc một mình vì tưởng tượng câu chuyện từ cái lời bài hát và lối sử dụng hoà âm ( PBN được mệnh danh là bậc thầy hoà âm đó nghen). Còn bài vui thì dĩ nhiên hôm đó mình nói nhiều hẳn và vui như chim sáo.
Lên khoảng cấp 2 mình bị gửi lên Sơ ở nội trú, sơ dữ khủng khiếp, ngày nào mình cũng chứng kiến đòn roi, không mình ăn đòn thì cũng những đứa bé khác ăn đòn đôi khi là những lỗi rất nhỏ, mẹ gửi xuống cho mình 1 chiếc Ipod, trời ơi khỏi nói, mình nhớ in cảm giác đầu tiên, nhét 2 cái tai nghe vào, mình như thoát xác khỏi cái địa ngục đó, thiên đàng gần như hiện ra ngay trong trí tưởng tượng, cơ thể mình gần như lâng lâng vậy. Mình nhớ luôn đó là bài " Chuyện " của Thuỳ Chi, thời đó giọng TC không được như bây giờ nhưng bản phối nhạc rất hay và có những câu chạy phải là người học nhạc lâu năm mới nghĩ ra được, đó là vì sao các bài hát thời điểm đó dù remake vẫn không bị lỗi thời, đối với mình, âm nhạc thời đó nhiều sản phẩm có ý tưởng chất lượng hơn bây giờ, có lẽ khi kinh tế phát triển nhanh, chúng ta có nhiều tiện lợi hơn nhưng đời sống tinh thần lại nghèo nàn hơn.
Những năm 2000 khi Xuân Mai vẫn còn ở Vn thì song song đó chắc thế hệ 9x ai cũng biết Xuân Nghi, cái khác biệt đó là Xuân Nghi được gia đình đo ni đóng giày từng ca khúc, còn bé Xuân Mai thì bài nào cũng hát, lúc đó và quá mải chạy show nên gần như phong độ của XM dần mất hết và khi quay trở lại cũng không được mọi người đón nhận, phần vì tư tưởng nghệ thuật của cô bé đã... hết. XN lại may mắn hơn vì có gia đình máu nghệ thuật sẵn, sự dừng lại của cô bé là để lấy đà lùi lại học hành để chuẩn bị tiến lên, và cuối cùng chúng ta cũng nhận được thành quả, lối xử lí âm nhạc của XN tuy chưa đủ độ " Trải đời " nhưng nó rất chỉn chu và trong sáng với kỹ thuật xử lí vừa đủ. Cũng chỉ có những người trẻ như vầy mới đủ sức làm sống lại những bản nhạc vàng, truyềb cảm hứng đến giới trẻ, lưu giữ lại những đứa con tinh thần chắt chiu của những sản phẩm nghệ thuật thực sự.
Mọi người có thể thưởng thức giọng hát của cô bé tại đây.

Nhận xét
Đăng nhận xét