Ngày đi học mình cũng vật vờ, TA mình cũng chỉ đủ điểm trung bình thôi. Dù có căn bản tốt, biết nói được chút chút nhưng mình nghe các video cũng chẳng hiểu ngta nói gì…mình ra trung tâm TA học với người bản xứ, nhưng họ xếp lớp lúc thì kiến thức mình biết rồi, lúc thì toàn những thứ mà mình không hiểu gì ( có lẽ do thiếu học viên họ nhét đại ), dẫu vậy mình khá lười vì lúc đó, đầu mình chẳng có gì ngoài âm nhạc…mình chỉ thích nghe nhạc cả ngày chứ chẳng muốn nghe các Podcast Tiếng Anh, mình thấy chẳng hứng thú gì với các chủ đề trên đó.
Cái gì đến rồi cũng đến, với một dân học nhạc nghiệp dư như mình chọn con đường đi dạy… mình tự ép bản thân phải có một hướng đi đúng và có trách nhiệm với học sinh của mình, và may thay ABRSM (Chứng chỉ nhạc cụ của Anh - được công nhận trên toàn TG) đúng là cứu cánh với mình luôn, mình thích cái chương trình của nó cực kỳ, cách chấm khá là nhân từ ( nhưng vẫn cao hơn mặt bằng chung nhé - Cái này mình nói sau ) Kiểu giáo dục âm nhạc cũ tạo ra sự phân loại ngay từ thời điểm bắt đầu khiến cho các hs không theo được chương trình bị rớt lại phía sau rất nhiều, nó nôm na là “ chọn hạt giống tốt “ nhưng ABRSM thì khác, họ để tất cả các hạt giống nảy mầm 1 lượt, chương trình xếp cho những hạt giống bình thường nhất, họ đi từ những thứ nhỏ nhất để học sinh dần dần thích nghi và định ra được cái tư duy, mình thích điều này, và học sinh mình cũng thế, quan điểm của mình cũng vậy, thà làm tốt những cái nhỏ nhặt hơn là vươn tới những điều vĩ đại xa vời, mình muốn học sinh mình được trải nghiệm nhiều hơn, và quan trọng nhất “ Họ tôn trọng cá tính riêng của đứa trẻ “.
Ờ nhưng vui xong thì buồn hẳn vì toàn bộ tài liệu và thông tin của ABRSM toàn Tiếng Anh ( ahihi… ), lúc đầu nhìn mình cũng sợ lắm, nhưng đã ra chiến trường rồi thì quánh tới luôn thắng thua tính sau, mình coi tất cả các clip nói về ABRSM của người nước ngoài, tiện thể coi luôn phương pháp dạy nhạc, mình nhận ra chương trình giáo dục của nước ngoài và những tác phẩm văn học của họ ( mình thích đọc sách lắm) nó hay tê tái, để tiếp xúc với cái kho kiến thức khổng lồ ngoài kia thì mình buộc phải giỏi TA.
Tìm hiểu xong mình xông pha tìm thầy luyện chuyên môn và phóng thẳng đi thi, mình đạt Thực Hành Grade5 - Xuất sắc ( có 8 lớp tất cả ) mình không nghĩ là điểm sẽ cao vì thời điểm đó mình mới học piano hơn 5 năm thôi. Khó khăn tiếp theo là lấy bằng lý thuyết Grade5 để thi lên thực hành Grade8, cầm nguyên xấp bài tập từ grade1-5 toàn TA thật là một cảm giác… và sau 3 tháng mình cầm về chiếc bằng Xuất sắc tiếp theo và cả 2 lần thi không hề dùng bất cứ phiên dịch nào ( có thể thuê ), nhưng Grade8 ABRSM thực hành thì không hề đơn giản, mình vẫn đang trong thời gian dùi mài kinh sử, mình không chọn chương trình Performance ( biểu diễn ) mặc dù đã đủ sức, nhưng đã chọn dạy thì phải chọn đường cực hơn, mình quyết phải ôn phần Practical ( Thực Hành )
Giờ thì cũng 4 năm kể từ ngày quyết định ấy, mình có thể xem các clip chủ đề yêu thích và hiểu đến 90% ( nếu không phải là clip dùng quá nhiều từ ngữ học thuật ), lối học của mình kể ra thì hơi ngược, nhưng để các bạn có thể thấy, nếu bạn tìm ra đam mê nó sẽ dẫn bạn đi đến những nơi mà bạn không bao giờ ngờ được, và việc bạn giỏi một thứ gì đó hay không, là do bạn có xây dựng được môi trường của bạn có bao quanh bởi thứ đó hay không. Khi bạn làm được điều này rồi hãy nghĩ đến chuyện luyện thi Ielts này nọ, Ielts không đơn giản như những quảng cáo nhan nhản 6 tháng-1 năm mà bạn thấy đâu, nếu bạn không vững TA hãy đi từ những điều đơn giản nhất, tập nghe cái bạn muốn, chọn 1 gv giỏi ngữ pháp căn bản, Gv Việt trùm khoản này, khi bạn qua được các phần cơ bản rồi thì vấn đề của bạn chỉ còn là TỪ VỰNG thôi ( đây là thứ quyết định đấy ), bật clip nào bạn thích và nghe bằng TA, cứ nghe quài thì đến 1 ngày nào đó bạn sẽ hiểu.
Chúc mọi người sớm tìm ra đam mê và không còn lăn tăn chuyện khó khăn với Tiếng Anh nữa nhé.
P.s : Mình dạy lý thuyết âm nhạc cho các học sinh bằng sách Tiếng Anh hoàn toàn, kể cả các bé 4t người Việt.

Nhận xét
Đăng nhận xét