"Ri ơi là Ri, sao con quên hoài vậy, bài này con không được dọng ầm ầm như vậy, phải nhẹ nhàng, dịu dàng, Đon chề, Đon chề ( Dolce ) , sao cứ để mỗi bữa cô phải nhắc hoài vậy Riiiiiii "
( Dolce : nhẹ nhàng và ngọt ngào )Suốt 2 tháng trời tập 1 bài chương B của ABRSM ( thường là chương Lãng Mạn ) mình phải nhắc Sơ Ri nhẹ tay lại, vì con bé không thể nhẹ tay được ở những bài lãng mạn, đây là điểm yếu thực sự của Ri từ khi mình nhận dạy bạn nhỏ này, nhưng bù lại, những bài cần yếu tố mạnh mẽ và kỹ thuật, bạn làm thực sự tốt.
Cái định kiến này đeo bám mình và Ri suốt gần 2 năm, kể cả Ri cũng tự nói " Chắc con không hợp mấy bài lãng mạn đâu cô ! ", mình cũng đã tìm đủ mọi cách kìm lại đôi bàn tay ấy và cũng sửa được đôi chút nhưng cứ đưa vô bài là đôi tay ấy lại nhấc ngón lên và đập xuống cực kỳ mạnh mẽ. Mặc dù lối đánh rất chuẩn nhưng... Đã đến lúc phải thay đổi vì bạn đã qua giai đoạn cơ bản rồi !
Trong lúc con bé thì nản, cô giáo thì ức chế quá thể, mà con bé này được cái là lúc bị mắng, cái mặt nũng nịu cưng không chịu được, con bé thể hiện cảm xúc rất rõ trên gương mặt và có khi hơi over nữa =))), mình kêu Ri đánh chậm lại và mình nhận ra... Ồ... Thì ra con bé Staccato ( nảy phím ) ở phách thứ 2 ở những nốt giống phách 1... thì ra vấn đề đơn giản vậy mà mình không để ý, sau đó thì 2 cô trò sửa vấn đề trong vòng 1 phút 30 giây.
Suốt từng đó thời gian dạy Ri, chưa bao giờ thấy con bé đánh được 1 bài mà dịu dàng đến vậy !
Tính ra thì cả cô trò chúng mình đã để định kiến chi phối quá nhiều và những lúc như thế này, mới thấy được kỳ tích ấy chứ !
Lối tập đàn của Ri cũng rất khác thường, sẽ có đoạn con bé tập quài không được xong đến 1 ngày, con bé tự ngồi một mình rồi tìm ra vấn đề và bản nhạc được hoàn thành nhanh chóng, hoặc... Nghe cô giáo gần đến là bay lên cây đàn tập đối phó.
Thật đúng là một bé con Deadline điển hình :)
- Cố lên nhé Sơ Ri -

Nhận xét
Đăng nhận xét