"Ri ơi là Ri, sao con quên hoài vậy, bài này con không được dọng ầm ầm như vậy, phải nhẹ nhàng, dịu dàng, Đon chề, Đon chề ( Dolce ) , sao cứ để mỗi bữa cô phải nhắc hoài vậy Riiiiiii " ( Dolce : nhẹ nhàng và ngọt ngào ) Suốt 2 tháng trời tập 1 bài chương B của ABRSM ( thường là chương Lãng Mạn ) mình phải nhắc Sơ Ri nhẹ tay lại, vì con bé không thể nhẹ tay được ở những bài lãng mạn, đây là điểm yếu thực sự của Ri từ khi mình nhận dạy bạn nhỏ này, nhưng bù lại, những bài cần yếu tố mạnh mẽ và kỹ thuật, bạn làm thực sự tốt. Cái định kiến này đeo bám mình và Ri suốt gần 2 năm, kể cả Ri cũng tự nói " Chắc con không hợp mấy bài lãng mạn đâu cô ! ", mình cũng đã tìm đủ mọi cách kìm lại đôi bàn tay ấy và cũng sửa được đôi chút nhưng cứ đưa vô bài là đôi tay ấy lại nhấc ngón lên và đập xuống cực kỳ mạnh mẽ. Mặc dù lối đánh rất chuẩn nhưng... Đã đến lúc phải thay đổi vì bạn đã qua giai đoạn cơ bản rồi ! Trong lúc con bé thì nản, cô giáo thì ức chế quá thể, mà con bé này đ...
Cũng phải ấp ủ lâu lắm mình mới viết ra được những dòng này. Cuộc trốn đi sa mạc huấn luyện huynh trưởng 6 năm trước lại khiến mình có cơ hội học với gen Z . Mình luôn trăn trở xem " Tụi nhóc này nghĩ gì ? " và đến một ngày, được ngồi giữa thế hệ tinh túy nhất - 2000s. Một thế hệ sinh ra với sự bùng nổ Internet, thiết bị công nghệ giải trí và sự phát triển vượt bậc của đất nước, mình luôn dành sự lo lắng đặc biệt với những đứa trẻ tương lai này, liệu rằng, tụi nhỏ có thể thay đổi những cái sai lầm của thế hệ trước hay không ? khi được nuôi dạy trong sự đủ đầy nuông chiều thế này, liệu các bạn có đủ bản lĩnh để nói lên những điều làm bản thân các bạn phải cắn rứt lương tâm hay không ? hoặc lên tiếng cho những bất công hay không ? hoặc các bạn có chịu đựng sự áp đặt lối đi khác với cá tính bản thân các bạn hay không ? thế hệ mình và trước đây nữa, đã chọn cách im lặng... Tự bịt mắt mình lại và hòa vào dòng chảy chung... Điều rất đáng mừng, các bạn đã thức tỉnh phần nào, nhiều...