Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Staccato và ... Sơ Ri..

"Ri ơi là Ri, sao con quên hoài vậy, bài này con không được dọng ầm ầm như vậy, phải nhẹ nhàng, dịu dàng, Đon chề, Đon chề ( Dolce ) , sao cứ để mỗi bữa cô phải nhắc hoài vậy Riiiiiii " ( Dolce : nhẹ nhàng và ngọt ngào ) Suốt 2 tháng trời tập 1 bài chương B của ABRSM ( thường là chương Lãng Mạn ) mình phải nhắc Sơ Ri nhẹ tay lại, vì con bé không thể nhẹ tay được ở những bài lãng mạn, đây là điểm yếu thực sự của Ri từ khi mình nhận dạy bạn nhỏ này, nhưng bù lại, những bài cần yếu tố mạnh mẽ và kỹ thuật, bạn làm thực sự tốt.   Cái định kiến này đeo bám mình và Ri suốt gần 2 năm, kể cả Ri cũng tự nói " Chắc con không hợp mấy bài lãng mạn đâu cô ! ", mình cũng đã tìm đủ mọi cách kìm lại đôi bàn tay ấy và cũng sửa được đôi chút nhưng cứ đưa vô bài là đôi tay ấy lại nhấc ngón lên và đập xuống cực kỳ mạnh mẽ. Mặc dù lối đánh rất chuẩn nhưng... Đã đến lúc phải thay đổi vì bạn đã qua giai đoạn cơ bản rồi ! Trong lúc con bé thì nản, cô giáo thì ức chế quá thể, mà con bé này đ...
Các bài đăng gần đây

Mình và Gen Z

  Cũng phải ấp ủ lâu lắm mình mới viết ra được những dòng này. Cuộc trốn đi sa mạc huấn luyện huynh trưởng 6 năm trước lại khiến mình có cơ hội học với gen Z . Mình luôn trăn trở xem " Tụi nhóc này nghĩ gì ? " và đến một ngày, được ngồi giữa thế hệ tinh túy nhất - 2000s. Một thế hệ sinh ra với sự bùng nổ Internet, thiết bị công nghệ giải trí và sự phát triển vượt bậc của đất nước, mình luôn dành sự lo lắng đặc biệt với những đứa trẻ tương lai này, liệu rằng, tụi nhỏ có thể thay đổi những cái sai lầm của thế hệ trước hay không ? khi được nuôi dạy trong sự đủ đầy nuông chiều thế này, liệu các bạn có đủ bản lĩnh để nói lên những điều làm bản thân các bạn phải cắn rứt lương tâm hay không ? hoặc lên tiếng cho những bất công hay không ? hoặc các bạn có chịu đựng sự áp đặt lối đi khác với cá tính bản thân các bạn hay không ? thế hệ mình và trước đây nữa, đã chọn cách im lặng... Tự bịt mắt mình lại và hòa vào dòng chảy chung... Điều rất đáng mừng, các bạn đã thức tỉnh phần nào, nhiều...

Hoa Quỳnh màu Lam...

  Có bao giờ mình nghĩ mình sẽ suy tư mãi về một cái tên như thế đâu, thậm chí mình còn không thích cái tên của mình, mình luôn gặp rắc rối trong việc nhớ tên người khác. Quỳnh Lam... Có lẽ cái tên này mà gắn vào một nhóc con cá tính thì mình không biết có ấn tượng đến vậy hay không nữa... Làm sao mà một em bé 4t lại có khả năng hiểu chuyện tốt đến như vậy, e nắm rõ mọi lễ nghi chào hỏi, luôn xin phép khi đi qua nơi người khác đang bận và không bao giờ đi trước mặt, em biết việc học là một việc trọng đại và em đứng trước mặt cô xin hẳn hoi " Cô cho con học nha " và dĩ nhiên sau đó e nhận ra học không dễ như e tưởng =)), hôm đó cũng là lần đầu sau bao nhiêu năm dạy có một học sinh nói với cô rằng " Xin lỗi cô hôm nay con học không tốt, lần sau con sẽ chú ý hơn "... Mấy đứa quỉ mầm non này có lẽ biệt tài là làm người khác tan chảy hay gì ấy, dù hôm đấy con bé chỉ hơi buồn ngủ và mình thì thừa biết lũ 4t sẽ học thế nào nên với mình chuyện mấy nhóc này mất tập trung mìn...

Có chăng thứ gọi là định mệnh...

Đã bao giờ bạn rơi vào khoảng thời gian mà ngày nào cũng có cảm giác lười không muốn thức dậy, bạn với tay tắt báo thức đi, sau đó bấm bâng quơ vào 1 cái app mp3 bật đại một bài hát và bạn bật dậy tươi tỉnh trong khi bình thường có thể bạn sẽ ngủ tiếp 3 tiếng chưa ? Đó chính xác là mình sáng nay đấy, mình đã thức dậy với những ngày hiếm hoi như thế và lại ủ dột vào mai thôi... Gần đây mình có một quyết định khá lớn mà mình sợ rằng nó sẽ khiến mình phải hối hận về sau, quyết định này có thể sẽ mở ra một tương lai ít chơi đùa với cảm xúc hơn..., nhưng mình sợ, rất sợ, mình khó ngủ và khi ngủ mình chẳng muốn thức dậy để khỏi phải đối mặt với sự thật, mình còn rất ít thời gian với thứ mà mình đã hy sinh rất nhiều để sắp chạm tới nó. Người nhận ra điều đó có lẽ là cô, tiếng đàn mình đã đổi khác, người tinh ý như thế thì chẳng có gì qua mắt họ được, thái độ sẵn sàng của cô khiến mình hơi buồn... Mình còn chưa kịp nói ra điều gì... Mình Cầu nguyện rằng " Chúa ơi, hãy giúp con quyết định ...

Bình Thường Mới...

  Mới cách đây 2 tuần mình ngồi ngẫm nghĩ về cái ước mơ của mình và tự nghĩ " Sao mình có cái ước mơ vớ vẩn thế nhỉ ? " , ngẫm tí thấy nó buồn khủng khiếp và mình quyết định là phải làm sao để thay đổi cái ước mơ đó, hoặc chỉ nên làm một nửa thôi... Giờ thì mình ngồi ngẫm ra, có lý do cả... Mình thích một mình, chỉ vậy thôi... Mai là đi làm lại rồi, có những nhóc mà chắc cũng gần 1 năm mình mới gặp lại, chỉ mong tiến trình ôn lại bài sẽ không gặp nhiều khó khăn, vui nhất là mình gặp lại Mi, còn bé nhớ hết tất cả các nốt, dù mới học mình được 2 tháng là nhà phải sửa, sửa xong lại dịch liên miên, ngày cuối sắp chia tay con bé làm mình cảm động gớt nước mắt thiệt sự, vì cây đàn bị bê vô kho nên con bé rủ mình học bằng 1 đống cách, mà tìm giấy vẽ nốt nhạc, với bút cũng không có luôn ha ha, con bé chạy khắp nhà tìm đủ mọi thứ để mình ở lại dạy và cuối cùng con bé đành để mình về vì chẳng có gì để học cả, cũng chắc không có bé nào giống Mi cả, thấy mình là quăng cái ipad qua 1 bên ...

Mình Đã Bắt Đầu Ước Mơ Như Thế !

Lâu lắm rồi mình mới coi lại phim này, kì lạ là mình gần như quên sạch, đến khi thấy con cá sấu Louis, mình mới nhớ ra mình từng thích nó như thế nào, và thực sự mình muốn giống nó, tuy nhìn bề ngoài hơi khiếp sợ nhưng nội tâm bên trong vô tư, trong sáng, đáng yêu và chỉ có ước mơ duy nhất là tìm đồng đội chơi jazz cùng, nhưng vì ai thấy nó cũng chạy hết nên nó vẫn chơi nhạc một mình trong rừng cho tới khi gặp Tiana. Mình đã từng có những giây phút tuyệt vời với mơ ước có thể chơi nhạc khi nghe Almost there… Bộ phim là 1 thông điệp kết nối thế giới ( thông qua màu da của các nhân vât trong phim ) xoá bỏ định kiến về một nhóm người ( Cá sấu Louis rất khác với đồng loại của nó ). Niềm tin về những thứ dường như viển vông, chú đom đóm trong phim với 1 tâm hồn lãng mạn yêu đắm say vì sao trên trời và không ai có thể nghĩ tình yêu đó thành sự thật, và sự tinh tế khi ai cũng giữ niềm tin đó cho chú đom đóm, thay vì nhạo báng tình yêu viển vông đó.   Mình thích cái cách mà Disney tạo nên ...

Cái lợi của việc " Quá Ngu "

Hồi lớp 1 tui sém đúp... Đây là nỗi nhục tui không bao giờ dám nhắc đến cho đến khi tui làm cái nghề mà hồi bé tui ghét nhất và tui thề sẽ không bao giờ trở thành - 1 giáo viên và cũng là gv môn tui ghét nhất : Âm Nhạc :) Cái hồi lớp 1 tui học bán trú nên ĐƯỢC HỌC ĐÀN, đối với 1 đứa con ham chơi thì đây không phải là một ân huệ, mà là cực hình, đặc biệt là với cái tên của mình và thời điểm mà nguyên cái XHVN chạy theo cái danh để làm cái đích, ai cũng muốn mình đẹp nhất thiên hạ nên dĩ nhiên cái tên " Kiều " xui thấu địa cầu vì toàn bị nhắm lôi đầu lên trả bài... Tôi còn nhớ và cay cái bài đó ( ghét cả tên mình ) đến khi nhận ra thích Piano luôn, hậu quả của việc không kiểm soát được sự thù hận =))) Đó là cái bài " Đàn đơn nhé, bé chơi đàn, đồ đồ rê rê mí mí mí ". Chương trình học ở lớp đã không hiểu rồi thì đàn chắc chắn càng không =)), nhưng đời luôn là những chuỗi ngày xui xẻo, hôm đó tui bị đọc tên lên trả bài, tức cái lại ngồi cạnh bên con nhóc siêng học đàn nh...