Đã bao giờ bạn rơi vào khoảng thời gian mà ngày nào cũng có cảm giác lười không muốn thức dậy, bạn với tay tắt báo thức đi, sau đó bấm bâng quơ vào 1 cái app mp3 bật đại một bài hát và bạn bật dậy tươi tỉnh trong khi bình thường có thể bạn sẽ ngủ tiếp 3 tiếng chưa ? Đó chính xác là mình sáng nay đấy, mình đã thức dậy với những ngày hiếm hoi như thế và lại ủ dột vào mai thôi...
Gần đây mình có một quyết định khá lớn mà mình sợ rằng nó sẽ khiến mình phải hối hận về sau, quyết định này có thể sẽ mở ra một tương lai ít chơi đùa với cảm xúc hơn..., nhưng mình sợ, rất sợ, mình khó ngủ và khi ngủ mình chẳng muốn thức dậy để khỏi phải đối mặt với sự thật, mình còn rất ít thời gian với thứ mà mình đã hy sinh rất nhiều để sắp chạm tới nó.
Người nhận ra điều đó có lẽ là cô, tiếng đàn mình đã đổi khác, người tinh ý như thế thì chẳng có gì qua mắt họ được, thái độ sẵn sàng của cô khiến mình hơi buồn... Mình còn chưa kịp nói ra điều gì...
Mình Cầu nguyện rằng " Chúa ơi, hãy giúp con quyết định lần này, liệu con sẽ làm đúng chứ ? " và mình gục xuống một cách mệt mỏi mỗi khi tập đàn xong, mà cái mệt đó không đến từ việc tập đàn quá sức.
Việc gì cũng đến, con đường quyết định của mình chẳng mấy suôn sẻ dù nó hứa hẹn nhiều thứ suôn sẻ thật đấy! vì mình biết mình có khả năng kiểm soát được nó, nhưng mình không thể kiểm soát trái tim mình với âm nhạc, thứ ru mình ngủ và cũng là thứ đánh thức mình dậy, cũng là thứ khiến mình có những cảm xúc yêu đời, mình nhớ trái tim tổn thương của mình đã từng được xoa dịu sau những đòn roi quát nạt liên miên hồi còn ở nhà sơ, âm nhạc đã tách biệt mình ra khỏi những con người độc hại, làm bạn với mình những lúc cô đơn, cùng mình khóc, cùng mình cười, cùng mình yêu và... Cùng mình trưởng thành, cho mình một sự nghiệp khác biệt, đầy thú vị, pha lẫn sự hoang mang.
Và nhờ âm nhạc, mình mới viết ra được những dòng này...

Nhận xét
Đăng nhận xét