Lâu lắm rồi mình mới coi lại phim này, kì lạ là mình gần như quên sạch, đến khi thấy con cá sấu Louis, mình mới nhớ ra mình từng thích nó như thế nào, và thực sự mình muốn giống nó, tuy nhìn bề ngoài hơi khiếp sợ nhưng nội tâm bên trong vô tư, trong sáng, đáng yêu và chỉ có ước mơ duy nhất là tìm đồng đội chơi jazz cùng, nhưng vì ai thấy nó cũng chạy hết nên nó vẫn chơi nhạc một mình trong rừng cho tới khi gặp Tiana.
Mình đã từng có những giây phút tuyệt vời với mơ ước có thể chơi nhạc khi nghe Almost there…Bộ phim là 1 thông điệp kết nối thế giới ( thông qua màu da của các nhân vât trong phim ) xoá bỏ định kiến về một nhóm người ( Cá sấu Louis rất khác với đồng loại của nó ). Niềm tin về những thứ dường như viển vông, chú đom đóm trong phim với 1 tâm hồn lãng mạn yêu đắm say vì sao trên trời và không ai có thể nghĩ tình yêu đó thành sự thật, và sự tinh tế khi ai cũng giữ niềm tin đó cho chú đom đóm, thay vì nhạo báng tình yêu viển vông đó.
Mình thích cái cách mà Disney tạo nên tính cách và cá tính âm nhạc cho từng nhân vật, và việc làm sao để chấp nhận các cá tính khác biệt ( Sự đối lập trong tính hay lo của Tina và mặc kệ sự đời của Hoàng Tử ), đăc biệt là đề cao sự trải nghiệm, nghe lời khuyên bảo từ những người già giàu kinh nghiệm.
Và luôn có sự huyền bí khó giải thích, những giao ước với tà thuật sẽ phải trả giá như thế nào.
Cái cách mà Disney gieo niềm tin nó khác tôn giáo lắm, nó có thể là sự nỗ lực tiến đến thành công ( Tiana ). Cũng có thể là mặc kệ cứ tin là có người sẽ lo cho mình ( Hoàng tử ). Những điều phi lí cũng sẽ thàn sự thật ( cô bạn nhà giàu của Tiana, chú đom đóm, Cá Sấu Louis ) và luôn kết thúc bằng sự kì diệu của Tình Yêu ( Gia đình, bạn bè, đôi lứa ).
Sau bao nhiêu năm lăn lộn với ước mơ, mình còn lại điều gì ? mình chỉ biết trốn chạy và hoảng hốt khi nó đến, hệt như cách mình mơ về Tình Yêu và nhận ra mình không đủ sức, và rồi mình mải tìm lại nó… và lạc lối..
Almost There…
https://www.youtube.com/watch?v=ThMwHKfzz1I
Nhận xét
Đăng nhận xét