Mới cách đây 2 tuần mình ngồi ngẫm nghĩ về cái ước mơ của mình và tự nghĩ " Sao mình có cái ước mơ vớ vẩn thế nhỉ ? " , ngẫm tí thấy nó buồn khủng khiếp và mình quyết định là phải làm sao để thay đổi cái ước mơ đó, hoặc chỉ nên làm một nửa thôi...
Giờ thì mình ngồi ngẫm ra, có lý do cả... Mình thích một mình, chỉ vậy thôi...
Mai là đi làm lại rồi, có những nhóc mà chắc cũng gần 1 năm mình mới gặp lại, chỉ mong tiến trình ôn lại bài sẽ không gặp nhiều khó khăn, vui nhất là mình gặp lại Mi, còn bé nhớ hết tất cả các nốt, dù mới học mình được 2 tháng là nhà phải sửa, sửa xong lại dịch liên miên, ngày cuối sắp chia tay con bé làm mình cảm động gớt nước mắt thiệt sự, vì cây đàn bị bê vô kho nên con bé rủ mình học bằng 1 đống cách, mà tìm giấy vẽ nốt nhạc, với bút cũng không có luôn ha ha, con bé chạy khắp nhà tìm đủ mọi thứ để mình ở lại dạy và cuối cùng con bé đành để mình về vì chẳng có gì để học cả, cũng chắc không có bé nào giống Mi cả, thấy mình là quăng cái ipad qua 1 bên chạy lên lầu học liền...
Chuyến đi Đà Lạt tuần trước khiến mình nhận ra nhiều thứ, rằng đôi khi, yêu thương là những điều rất nhỏ thôi, nhưng nó mang ý nghĩa lớn lắm, và " bỏ đi cái tôi là gì", là những điều bình dị cứ tiếp diễn, mình yêu đồng cỏ và những mái hiên, cùng góc đọc sách nhìn ra cả rừng thông ở nhà thờ Ka Đơn - ôi cái bạn làm chung với tôi thảo nào cậu ấy cắm rễ ở đấy ! Mong là lần tới mình về đấy là để dự đám cưới :))
Yêu thương, yêu thương và yêu thương, đôi khi có những cách yêu thương hơi méo mó 1 chút, trái tim mình vẫn dành 1 chỗ rất nhỏ, cho 1 ai đó mình sắp phải quên, những kế hoạch sẽ phải hoàn thành trong năm nay, có lẽ là sẽ quen dần với những việc trùng hợp, mình quá mù mờ trong những chấp vặt, làm sao để có lại niềm tin... Mình đã cầm giữ quá lâu và giờ buông xuống... Sao nó khó quá...
Nghe lại giọng cô Aoi Teshima hát bài này nước mắt mình rơi quài luôn, tính cover cả bài mà kìm không nổi...
https://www.youtube.com/watch?v=dxHwY_qV6J4
Nhận xét
Đăng nhận xét